Toái hồn chân nhân của Quỷ Linh Môn vẫn chưa tới, ngược lại vị lão giả tới lần này có chút xa lạ, Hàn Lập tự nhiên có chút ngoài ý muốn.
Bất quá huy động ba gã tu sĩ nguyên anh kỳ, đối với rất nhiều môn phái là chuyện khó khăn vô cùng. Thế nhưng đối với sự nguy hiểm trong Trụy Ma Cốc thì vài tên tu sĩ cao cấp như vậy có thể làm được gì? Lẽ nào Quỷ Linh Môn còn chuẩn bị cái gì ở phía sau sao?
Trong lòng Hàn Lập tự định kế hoạch, còn đám tu sĩ Quỷ Linh Môn kia tại cốc khẩu đang bận rộn cực kỳ, tựa hồ đang thiết kế một cái truyền tống trận thật lớn vậy.
Tu sĩ ở phụ cận tự nhiên không có ai đi quấy rối bọn họ, mà đều từ một nơi bí mật gần đó lạnh nhạt bàn mưu tính kế của riêng mình.
Đám pháp sĩ của Mộ Lan tụ tập lại cùng nhau, dẫn đầu là nho sinh họ Trọng cùng với nữ tử đang vui vẻ thấp giọng bàn mưu kế gì đó với nhau.
Hàn Lập nhìn chằm chằm pháp trận, ánh mắt trong suốt, thần sắc không sợ hãi.
Nhưng một lát sau, Hàn Lập đột nhiên thần sắc khẽ động, mang theo một tia kinh nghi hướng phía bầu trời nhìn lại.
Đúng lúc này, quang hoa chớp động phía xa xa, một đạo bạch hồng quang mang bỗng nhiên xuất hiện, xé gió phóng qua bầu trời mà đến, nơi đi qua vân khai vụ tán, khí thế cực kỳ kinh người.
Lúc này các tu sĩ khác cũng phát hiện dị thường, đều kinh ngạc nhìn lại.
Bạch hồng quang mang trong nháy mắt tới vùng trời của cốc khẩu, bạch quang chói mắt chợt thu liễm, hiện ra một gã thanh sam lão giả, mặt không có chút biểu tình nào.
"Ngụy Vô Nhai!"
"Tại sao hắn cũng tới."
"Lẽ nào cửu quốc minh đối với bảo vật của Trụy Ma Cốc ở vào tình thế bắt buộc?"
Vừa nhìn rõ ràng khuôn mặt lão giả, tu sĩ bốn phía một trận hỗn loạn, đại bộ phận họ trong lòng đều là thất kinh. Nhưng điều khiến kẻ khác kinh ngạc chính là sau khi Ngụy Vô Nhai hiện thân,chỉ lạnh nhạt nhìn phía dưới, rồi không ngờ lại chậm rãi hạ xuống phía trước mọi người của Quỷ Linh Môn.
Tên trung niên nhân sắc mặt Âm Lệ kia thấy tình cảnh như vậy, vẻ lo lắng trên khuôn mặt chợt hiện ra nụ cười, hai tay ôm quyền nghênh đón.
"Ngụy huynh, ngươi rốt cục tới rồi, ta còn cho rằng đạo hữu có việc quan trọng gì mà phải đình chỉ. Nếu thật sự như vậy thì thời gian nhập cốc của chúng ta phải chậm lại một chút thôi.."
"Ngụy mỗ nếu đã đáp ứng lời Vương đạo hữu thì sẽ không dễ dàng thay đổi chủ ý. Nhưng nếu thật sự Vương đạo hữu nói không sai. Hơn nữa trong cốc mà không có thứ đó thì đừng trách lúc đó Ngụy mỗ trở mặt."
Ngụy Vô Nhai biểu tình lạnh lùng, đối với vẻ tươi cười của trung niên tu sĩ có vẻ không để ý.
Thật sự cũng khó trách, Cửu quốc minh cùng ma đạo vốn chưa có cái gì gọi là hòa thuận.
"Đạo hữu yên tâm. Tại hạ sao dám có bản lãnh mà lừa dối Ngụy huynh." Trung niên tu sĩ đối với vẻ không khách khí của Ngụy Vô Nhai thì không chút để ý, trong miệng vừa nói, một bên cung nghênh Ngụy Vô Nhai đi tới.
Chỉ với một màn này, nhưng lại khiến tu sĩ quan khán xung quanh phải trừng mắt, há hốc mồm.
Ngụy Vô Nhai thân là đại trưởng lão của cửu quốc minh không ngờ lại cùng Quỷ Linh Môn hợp tác cùng nhau. Bên trong nếu như nói không có gì quái dị thì cũng chẳng ai tin.