Phụ cận của một tòa tiểu sơn cốc, nơi có chằng chịt dây leo uốn lượn, một đoàn bạch quang đang từ xa xa hướng nơi này bắn nhanh mà bay tới.
Tại trong luồng bạch quang là một con linh cầm trắng nõn như tuyết, trên đó một nữ tử tú lệ dịu dàng mặc lục bào đang ngồi ngay ngắn.
Trong nháy mắt, linh cầm này nhanh như thiểm điện chớp đến trên không tiểu cốc. Lập tức hai cánh thu lại lao thẳng xuống phía dưới. Mắt thấy đầu nó sắp đâm vào đám dây leo, cô gái kia giương tay lên đánh ra một đạo pháp quyết.
Nhất thời phía dưới lục quang chớp động một chút, dây leo bỗng nhiên biến mất, bên trong đó lại hiện ra một tầng quang mạc mầu lục.
Nữ tử áo lục không chút do dự thúc linh cầm dưới thân, bạch quang chợt lóe, trong nháy mắt lặn vào bên trong quang mạc không thấy bóng dáng đâu nữa.
Phía dưới quang mạc lại chính là một không gian khác hẳn, sáu gã tu sĩ thân mặc lục bào chính ngồi ngay ngắn tại giữa một pháp trận ngũ giác.
Pháp trận này không lớn, chỉ có sáu bảy trượng mà thôi. Năm người ngồi xếp bằng giữa pháp trận ngũ giác, pháp trận bên bờ linh quang chớp động, một lão giả râu dài, hai mắt nhắm nghiền lại đang ngồi ở giữa.
Đột nhiên lão giả mở hai mắt, ngẩng đầu hướng bầu trời nhìn lại.
Chỉ thấy một đoàn bạch quang từ từ hạ xuống, một lát sau nữ tử lục bào kia đã tới ngay trước người lão giả, thi lễ.
"Đệ tử bái kiến sư bá, Hiện tại chướng khí tại sơn mạch toàn bộ đã rút đi. Không ít tu sĩ đều đã đi vào Trụy Ma cốc rồi." Nữ tử Áo lục cúi đầu cung kính nói.
"Quỷ Linh môn xuất phát chưa?" Lão giả râu dài vân vê bộ râu, chậm rãi hỏi.
" Đại bộ phận người của Quỷ Linh môn còn chưa động thân, nhưng có vài tên đệ tử đã đi trước một bước." Nữ tử suy nghĩ một chút, cẩn thận trả lời.
"Hừ! Nếu mấy lão già của Quỷ Linh môn không động thân thì chúng ta cũng không cần quá vội. Chỉ cần chú ý đám trưởng lão của bọn chúng thật kỹ thì lần xuất động này của chúng ta cũng đỡ sai lầm. Hạm sư điệt, ngươi lại tiếp tục đi giám thị bọn họ đi, nếu có chút dị động nào thì lập tức hồi báo." Lão giả râu dài bất động thanh sắc phân phó.
"Dạ. Đệ tử xuất phát ngay." Nữ tử áo lục không chút chần chừ mà lĩnh mệnh nói.
Sau đó nàng lại thi lễ với lão giả rồi phiêu nhiên sải bước lên linh cầm, hướng không trung bay đi. Không lâu sau đó đã thoát ra khỏi quang mạc, không thấy bóng dáng đâu nữa.
Lão giả nhìn chằm chằm vào bóng lưng nữ tử cho đến khi mất dạng, trong mắt tinh quang chớp động, lộ ra một vẻ cân nhắc, nhưng lập tức thần sắc hồi phục như thường.
Mà năm tên nam nữ tu sĩ tại bốn phía của pháp trận từ khi nữ tử áo lục xuất hiện cho đến khi rời đi, mỗi người đều ngồi nguyên tại chỗ, không suy chuyển một chút. Trên mặt không chút biểu tình giống như người gỗ vậy.
Lão giả râu dài đối với chuyện này tựa hồ đã quen thuộc, không có chút kinh ngạc nào, hắn lần nữa lại nhắm hai mắt.
Tại một đỉnh núi cao vút, một đạo sĩ áo bào tro khoảng năm, sáu chục tuổi đứng sừng sững, thẳng tắp tại một khối đá, đón kình phong mãnh liệt táp tới. Người này hai mắt híp lại nhìn về phương hướng Trụy Ma cốc.