"Không cần. Người này nếu ta phỏng đoán không nhầm thì ngoài tu vi cao thâm khó lường còn có thể cùng sánh vai với Mộ Lan thần sư. Phổ thông tu sĩ đụng độ với hắn, căn bản không làm gì được mà ngược lại có khả năng khiến cho hắn nổi hung tính. Huống chi, hắn trong tay còn có phương pháp giải trừ Phong hồn chú, ta còn chưa muốn đả thảo kinh xà" Hàn Lập lắc đầu, chậm rãi nói.
"Có thể cùng Mộ Lan thần sư sánh vai! Chẳng lẽ là Nguyên Anh Hậu Kỳ tu sĩ? Nếu là như thế thì sư đệ càng không thể đơn độc đi được. Việc này rất nguy hiểm. Hay là để ta đi mời vợ chồng Long Hàm đến trợ giúp" Lão giả tóc bạc hoảng sợ nói.
"Long Hàm - Phượng Băng hai vị đạo hữu mặc dù có thể đối phó với người này, nhưng để mời đến được cũng mất ba bốn tháng thời gian, sợ rằng không kịp. Người nọ trong ngọc giản cũng chỉ lưu lại cho ta hai tháng thời gian, hiển nhiên là có tính toán qua thời gian ta phản hồi. Chỉ là hắn không có nghĩ đến ta lại trở về nhanh như vậy. Chuyện này hay là cứ để cho ta lo liệu xem nên quyết định ứng phó như thế nào! Quan trọng nhất là phải nghĩ ra cách lấy được phương pháp giải trừ Phong hồn chú mới được." Hàn Lập sau khi hít sâu một hơi, tỉnh táo nói.
"Được rồi. Sư đệ nếu cần nhân thủ cứ nói. Các đệ tử trong tông môn cũng có thể tùy ý điều phái" Lão giả tóc bạc thấy vậy chỉ có thể gật đầu đồng ý nói.
"Đa tạ sư huynh. Theo lời Uyển Nhi trong ngọc giản thì nàng thi triển loại thần thông này, theo lý luận thì có thể đem thời gian phong hồn chú phát tác trì hoãn đến gần trăm năm. Nhưng thực tế hiệu quả như thế nào thì cũng chưa ai thử qua nên tâm lý thật sự có chút lo lắng!" Hàn Lập nhìn nữ đồng trong tường băng, thì thào nói, trên mặt đầy vẻ quan tâm.
"Sư đệ không nên lo lắng quá mức. Ta xem mặt Nam Cung muội tử không giống như người yểu mệnh. Kiếp nạn này nhất định có thể vượt qua. Để ta ngay hôm nay đi tìm kiếm một số thượng cổ điển tịch, xem liệu có thể tìm được phương pháp phá giải độc chú này hay không. Nếu có thể thì không cần đi tìm Hắc bào nhân nọ Lão giả sau khi ngẫm lại, an ủi nói. "Làm phiền sư huynh rồi. Nếu sư huynh không có ý kiến gì, ta muốn ở chỗ này một mình trong chốc lát. Hy vọng sư huynh không lấy làm phiền lòng." Hàn Lập đột nhiên miễn cưỡng cười mà nói. "Điều này tự nhiên là được. Sư huynh đi tàng thư các. Sư đệ cứ ở đây bồi tiếp đệ muội" Lão giả tóc bạc đầu tiên là ngẩn ra nhưng rồi lập tức thông cảm nói. Sau đó lão giả tại rời khỏi mật thất, thuận tay đem cửa đá đóng lại. Trong phòng nhất thời chỉ còn lại có Hàn Lập cùng nữ đồng trong tường băng. Hàn Lập lúc này mới xoay đầu nhìn về phía tường băng. Trên mặt hiện ra vẻ tịch liêu đồng phát ra tiếng thở dài thật sâu. Suốt một ngày một đêm, Hàn Lập ngồi trong mật thất không đi ra ngoài. Lão giả tóc bạc khi từ tàng thư các trở về, thấy Hàn Lập vẫn ở bên trong thì không khỏi có chút lo lắng. Đợi hơn nửa ngày sau thì thật sự không yên lòng, đang định phá cửa vào thì lại thấy Hàn Lập rốt cục thần sắc bình tĩnh từ bên trong đi ra. "Hàn sư đệ, không có việc gì chứ?" Lão giả không nhịn được hỏi, vẻ mặt kinh nghi. Thấy lão giả chờ đợi ở ngoài cửa, Hàn Lập trong lòng cảm thấy áy náy, có chút xin lỗi nói. "Không có việc gì, ta chỉ là ở bên trong suy nghĩ đối địch chi sách mà thôi. Làm phiền sư huynh quan tâm. Từ bây giờ đến kỳ hạn theo như lời người nọ thì chỉ còn lại có nửa tháng, ta chuẩn bị bế quan một chút, nếu không có chuyện gì trọng yếu sư huynh không cần tìm ta." "Bế quan lúc này sao! Thời gian ngắn như vậy liệu có tác dụng gì không?" Lão giả tóc bạc nghe vậy sửng sốt có chút kỳ quái hỏi. "Ta lần này xuất môn kiếm được một ít Canh Tinh, chuẩn bị đem một số pháp bảo quan trọng luyện chế một chút. Ngày sau đối địch thì cũng có thể tăng thêm vài phần uy lực. Hẳn là dù ít nhưng còn hơn không có" Hàn Lập hàm hồ trả lời. "Thì ra là thế. Sư đệ cứ việc bế quan đi. Ta sẽ dặn dò tông nội đệ tử không được quấy rầy sư đệ." Lão giả lúc này mới chợt hiểu đáp ứng. "Còn chuyện này, tường băng này đã hình thành, ta cũng không dám mạo muội di chuyển để tránh gây ra nguy hiểm. Vì vậy xung quanh mật thất ta sẽ bày mấy cái pháp trận, đảm bảo cho Uyển Nhi vô sự. Phiền sư huynh quan tâm chiếu cố một chút" Hàn Lập trịnh trọng nói. "Cái này sư đệ cứ yên tâm. Chuyện tình của Nam Cung đạo hữu tại Lạc Vân Tông chúng ta, Đại trưởng lão nguyên đã đem nơi này liệt vào cấm địa, không cho phổ thông đệ tử tới đây. An nguy của đệ muội quyết không có vấn đề gì." Lão giả tóc bạc không cần suy nghĩ nói, xem ra cũng đồng dạng lo lắng qua vấn đề này. "Nếu là như thế nói, ta cũng an tâm. Việc này không nên chậm trễ, ta trước tiên bố trí pháp trận, sau đó lập tức bế quan." Hàn lập trong mắt hiện lên một tia tinh quang nói rồi trở lại động phủ. Làm cho hắn có chút ngoài ý muốn là Mộ Phái Linh không biết khi nào biết tin hắn quay về đã đứng ở ngoài động phủ chờ hắn. Hàn Lập nét mặt hiện lên một tia kinh ngạc nhưng kêu đi vào động phủ. "Nam Cung tỷ tỷ không có việc gì chứ! Ta nghe nói nàng bị đả thương nhưng vẫn không có tin tức xác thực khiến ta vẫn lo lắng đến nay" Mộ Phái Linh vừa vào đại sảnh, còn chưa kịp ngồi xuống đã lo âu hỏi. "Như thế nào. Ngươi cùng Uyển Nhi hoà thuận lắm ư?" Hàn Lập tại ghế chủ tọa ngồi xuống rồi bình tĩnh hỏi. Dạ, ở với nhau rất tốt. Nam Cung tỷ tỷ tính tình rất tốt, lúc công tử không có ở đây còn nhiều lần chỉ điểm cho ta tu luyện. Có lợi không ít trong quá trình tu luyện." Mộ Phái Linh không chút do dự nói.