"Lại muốn ẩn nặc gần minh đăng. Thật sự là muốn chết!" Nữ tử cũng không thèm nhìn kỹ, thấp giọng thì thào một câu.
Đối với nàng mà nói, chỉ cần biết đối phương là Thiên Nam tu sĩ là đủ.
Từ sau lúc nàng đốt cổ đăng, trước sau đã có năm sáu gã tu sĩ muốn đánh lén cổ đăng.
Nhưng từ sau khi cự điểu được cổ đăng triệu hồi ra đến nay, cửu trản cổ đăng vẫn bất diệt, cho dù bất kỳ người nào vừa nhìn đều biết trong đó có chỗ quỷ dị. Một số tu sĩ có phương pháp ẩn nặc thần diệu, tự nhiên muốn lại tiêu diệt ngọn cổ đăng này.
Kết quả không một ai lọt lưới, đều bị nữ nhân này dùng đăng diễm giết chết.
Lúc này, Hàn Lập còn cách nữ nhân này đến hơn trăm trượng. Chứng kiến tên tu sĩ nọ bị nữ nhân này xuất thủ tiêu diệt, trong lòng không khỏi rùng mình.
Nguyên bản đang chậm rãi bay đi, thân hình hắn không một tiếng động dừng lại.
Nữ nhân này tự thì thào vài câu, mặc dù thanh âm rất thấp nhưng lấy thần thức hơn người của Hàn Lập, vẫn loáng thoáng nghe được một chút.
Hàn Lập nhìn cổ đăng cách đó không xa, sờ sờ cằm trầm ngâm.
Xem ra cổ đăng này thật không phải tầm thường, chẳng những có thể gọi về yêu cầm, mà còn có thể phá ẩn nặc thần thông.
Cái này thật có chút khó giải quyết.
Hàn Lập thần sắc âm trầm do dự một hồi lâu. Mày cau lại rồi đột nhiên có chủ ý.
Hắn vươn tay hướng Túi Trữ Vật móc ra một vài thứ. Ánh mắt lại rơi vào túi linh thú bên hông cười nhẹ.
Nàng khoanh chân ngồi ở trước cổ đăng. Trên người liên ảnh như có như không. Ánh mắt như đuốc nhìn chằm chằm cổ đăng, đem thần thức hòa cùng cổ đăng mà cảm ứng hết thảy động tĩnh trong phạm vi hơn mười trượng xung quanh.
Đột nhiên ngoài trăm trượng xa xa. Một mảnh bạch quang phát sáng rồi mười mấy đầu cự viên cao lớn bỗng nhiên hiện ra.
Cứ như thế mà xuất hiện. Nữ tử họ Nhạc mắt nhìn thấy mà mặt lộ vẻ kinh ngạc.
Đám cự viên này sau khi xuất hiện cũng không có tiến lên. Mà là đứng thành hàng, hai tay nhấc lên.
Hơn mười đạo quang trụ nhan sắc khác nhau phun đến.
"Khôi Lỗi Thuật!"
Nữ tử họ Nhạc hơi lặng đi một chút, nhìn ra đám cự viên này thì mày mặt nhăn nhó, cẩn thận nhìn quanh mọi nơi một lần.
Cũng không có phát hiện ra người khu sử Khôi Lỗi.
Đối với công kích của quang trụ này, nữ tử họ Nhạc không thèm để ý, chỉ tiện tay bắt quyết, liên ảnh chớp động sau đó đem mấy cái cột sáng này dễ dàng chặn lại.
Nữ nhân này thân hình vừa động, lại lấy từ trên nhất trản cổ đăng một đóa đăng diễm.
Nhưng đăng diễm này cũng không có bị nữ nhân này lập tức tế ra, mà để ở lòng bàn tay, nhẹ nhàng phiêu khởi.
Nữ tử này nhìn cổ đăng chằm chằm, ánh mắt chớp động không thôi. Chuẩn bị lấy bất biến ứng vạn biến.
Một lát sau, nữ nhân này thần sắc vừa động, không chần chờ chút nào, cặp môi hé ra. Nhìn đăng diễm trên tay thổi vào một hơi linh khí.
Đăng diễm thanh quang lóe lên, từ trên tay biến mất quỷ dị một cách không còn thấy bóng dáng.