Thái chân thất tu cùng Âm Dương song ma liên thủ đối kháng Mộ Lan thánh cầm, nhưng sau một lát công phu, dần rơi vào hạ phong.
Song ma vẫn hoàn hảo, tu luyện quỷ đạo công pháp quỷ dị vô cùng, liên thủ thả ra thi khí nổi lên từng trận âm phong, trong thanh sắc liệt diễm vẫn có thể miễn cưỡng tự bảo vệ mình.
Nhưng Thái chân thất tu dưới tình huống pháp lực tổn hao nhiều, rốt cục không chi trì được.
Đặc biệt hai lão giả trong đó, một vị sắc mặt đỏ bừng, linh quang lúc sáng lúc tối, một vị khác mặt như tờ giấy, hơi thở phì phò.
Rõ ràng là linh lực tiêu hao qua nhiều, thậm chí có bộ dáng sử dụng bí thuật kích phát tiềm lực.
Hàn Lập nhướng mày, xem đám người trước mặt một chút, vừa lại nhìn xa xa nữ tử họ Nhạc đang canh giữ trước cổ đăng một bước không rời.
"Ngươi để ý Đề Hồn Thú, không thể để cho nó gặp chuyện nguy hiểm. Thật sự có nguy hiểm thì hãy đem ra ngoài. Trước tiên hãy thu hồi Minh Hồn Châu, tạm cho ngươi mượn dùng một lát. Ta đi trước tiêu diệt cổ đăng kia" Hàn Lập thấp giọng đến mức không thể nghe thấy, bình tĩnh nói.
Tiếp theo liền giơ tay, đem một viên châu có màu xám hướng phía sau ném đi.
Bạch quang yếu ớt chớp động, hạt châu đã biến mất không thấy.
"Dạ! chủ nhân cẩn thận một chút. Khổng tước này thần thông thật sự không nhỏ" Phía sau Hàn Lập không một bóng người nhưng lại truyền đến thanh âm Ngân Nguyệt lo lắng nói.
Hàn Lập thần sắc như thường gật đầu, chờ phụ cận khi không có người nào chú ý tới, thân hình mơ hồ một chút rồi bỗng nhiên biến mất.
Hàn Lập từ pháp quyết luyện khí vô danh của yêu tộc mà tu luyện thần thông ẩn nặc tàng hình. Tuy không bằng thiên phú độn thuật của Ngân Nguyệt nhưng xét về mặt liễm khí thì không thua kém là mấy.
Hắn đem vô danh pháp quyết vận hành đến mức tận cùng. Chẳng những linh khí toàn thân thu liễm, thậm chí ngay cả khí tức thân thể phát ra cũng mạnh mẽ áp trụ lại.
Bây giờ không chỉ để qua mắt được riêng nữ tử họ Nhạc mà còn có Mộ Lan thánh cầm tu vi sâu không lường được.
Xa xa một phương. Nữ tử họ Nhạc nhìn thấy đám người khô gầy lão giả cũng bị đám tu sĩ Long Hàm cuốn lấy. Trên mặt mơ hồ hiện ra ánh mắt lo âu.
Mặc dù nàng phải canh giữ cổ đăng, không có rời đi. Nhưng xoay mặt hướng về phía cự điểu, dùng cổ ngữ lớn tiếng nói vài câu gì đó. Trên mặt lộ vẻ khẩn cầu.
Yêu cầm miệng phun thanh diễm nọ nghe mấy lời này. Bộ dang không khỏi lộ vẻ phớt lờ.
Tiếp theo xoay cổ, nghiêng đầu nhìn đám đám khô gầy lão giả, trong mắt hiện ra một tia khinh thường.
Nó lập tức quay đầu lại, hung hăng hướng phun ra vài đoàn thanh diễm. Đem đám Thái chân thất tu đánh cho một trận luống cuống tay chân. Sau một tiếng thanh minh, đột nhiên giương cánh bay cao.
Xoay người, cự điểu hướng về phía lão giả, lông chim như lưu ly bao phủ quang diễm trên người nhẹ nhàng run lên.