Sau khi quang hoa thu lại, từ trong đạo ngân hồng bước ra một vị mỹ phụ xinh đẹp tuyệt trần thì ra chính là bạch sam phụ nhân. Người này Hàn Lập đã gặp qua rồi. Người này giờ đang đứng giữa không trung, sắc mặt bình tĩnh đưa mắt nhìn bốn phía. Vừa thấy đám người của Hàn Lập và Phượng Băng, đôi mi thanh tú chớp động nhẹ nhàng.
Việc phụ nhân này bỗng nhiên xuất hiện, đã làm cho Điền Chung đang hoá thành độn quang không khỏi kinh hãi, liền hiện thân ra, sắc mặt âm trầm bất định.
Mà Phượng Băng vừa thấy vị phụ nhân này phá tráo đi ra, không khỏi mừng rỡ kêu lên.
"Bạch đạo hữu, lúc này ngươi ra thật là đúng lúc. Người này là đệ tứ thần sư của Mộ Lan. Ta sẽ cùng ngươi xử lý hắn để cho Hàn đạo hữu đi trước cứu những người khác."
" Đệ tứ thần sư? nói như vậy, ngươi cũng có tham dự vào việc đặt bẫy này." phụ nhân họ Bạch hai tròng mắt băng hàn hướng Điền Chung liếc mắt một cái, mang theo sát ý nói.
" Nghĩ không ra là ngoại trừ tên tiểu tử kia, thì chỉ có ngươi mới có thể phá ra được Huyết La tráo. Ta chỉ biết người đó là của Âm La tông, chứ không rõ lắm." Điền Chung không có trả lời câu hỏi của Bạch phụ nhân, mà sắc mặt âm trầm tự nói ra ra hai câu như vậy.
"Muốn chết!" Vừa thấy đối phương không thèm trả lời câu hỏi của mình, sắc mặt của phụ nhân họ Bạch liền trở nên tái xanh, rồi sau khi hét lên một tiếng phẩn nộ. Hai tay vươn ra chà xát với nhau rồi một đám lớn hàn khí hỗn loạn cùng với vô số bông tuyết trắng mịt mờ nhắm tới đối phương mà tới. Khí thế cực kỳ kinh người.
Phượng Băng thấy vậy, cũng không chậm trễ từ trong hỏa linh bình trên không trung điểm chỉ một cái rồi xuất hiện ra một đoàn lửa hung mãnh từ phía bên kia sườn của Điền Chung mà đánh tới.
Hàn lập cũng không hề chần chừ, hai cánh sau lưng chợt loé lên, rồi vài tiếng sấm động vang lên, cả người trong nháy mắt lướt qua thanh ảnh rồi hướng tới phía khác của huyết tráo mà phóng tới.
Mặc dù sau khi sử dụng Hàng Linh Phù thì hắn nắm chắc có thể tiêu diệt được thanh ảnh. Nhưng so với việc cứu thêm được một người thì càng quan trọng và có lợi hơn cho đại cục.
Mắt thấy cái huyết tráo trước mặt, Hàn Lập vươn tay ra rồi một quả lôi châu xuất hiện.
"Chủ nhân cẩn thận!"
Lúc này Hàn Lập hít một hơi, ngay khi tay cầm lôi châu chuẩn bị phóng ra ngoài thì nghe Ngân Nguyệt truyền đến âm thanh cảnh báo.
Hàn Lập khẽ rùng mình, không cần suy nghĩ nhiều, liền cầm lấy lôi châu tung ra hoá thành một đoàn thanh quang hung hăng đập xuống vòng bảo hộ phía dưới.
Ngay vào lúc này một đoàn hoả cầu màu xanh hình đầu lâu không biết từ chỗ nào bắn nhanh tới, sắc mặt của Hàn Lập liền đại biến, giống như lưu tinh cản nguyệt đánh tới phía trên lôi châu.
"Bùm" một tiếng, rồi lôi châu vô thanh vô tức bị hoả cầu cắn nuốt mất tiêu, sau đó hoả cầu xoay tròn một vòng rồi hoá thành một con hoả điểu màu xanh cao khoảng một thước, phiêu phù ở không trung.
Trên mặt Hàn Lập vẻ giận dữ hiện ra. Hai tay bắt quyết lôi châu đang ở bên trong hoả điểu "oành" một tiếng bạo liệt nổ ra.
Nhưng con chim này chỉ bị chấn động mạnh một cái rồi trở lại bình thường, thậm chí sau đó thân thể dường như lớn thêm một chút nữa. Rồi nó đưa mắt nhìn Hàn Lập chằm chằm.