Hàn lập lúc này thì vô cùng buồn bực, nguyên do một nửa là từ hai con Thiên Hổ Thú này giảo hoạt vô cùng.
Chúng nó giống như ngưu bì thuốc dán bám dính lấy hắn không buông tha chút nào. Nhưng ngoặt một nỗi chúng nó không chịu cùng hắn đối đầu trực diện đánh nhau, mà chỉ quấn lấy hắn chạy vòng vòng.
Không lâu trước đó hắn cũng đã cố tình lộ ra sơ hở để dẩn dụ hai con yêu thú này tới gần rồi ra tay tiêu diệt nhưng cũng chỉ cắt đi được một nửa đám móng vuốt của chúng mà thôi. Kể từ đó hai con thú này không không mắc mưu hắn nữa mà chỉ lòng vòng ở ngoài xa xa hơn mười trượng rồi không ngừng dùng quang đạn công kích chứ không dám tới gần Hàn Lập.
Nhưng mỗi khi hắn dùng Phong Lôi Sí muốn bỏ chúng mà thoát đi thì hai con yêu thú này lập tức thuấn di đuổi theo rồi không ngừng quấy rối hắn. Làm cho hắn không thể dừng lôi độn lại mà ngăn cản chúng được.
Còn một nửa buồn bực kia nguyên do chính là cái quang ảnh màu xanh.
Lại nói tiếp về quang ảnh màu xanh này, toàn thân tựa hồ toàn là thuần mộc linh khí tạo thành. Vì vậy Thanh Trúc Phong Vân Kiếm không có chút tác dụng gì với nó. Bất kể là đánh nhiều hay ít, dù cho dùng kiếm khí chém nó tơi tả như thế nào đi nữa thì nó cũng tụ tập lại như cũ, căn bản không sợ Hàn Lập chém giết.
Loại tình huống này lần đầu tiên Hàn Lập gặp phải kể từ khi tiến vào tu tiên giới. Đây xem như là được mở rộng tầm mắt.
Hàn Lập thấy vậy, liền vận dụng Kiền Lam Băng Diễm.
Nhưng không thể nghĩ tới thanh ảnh lại há miệng bắn ra một viên châu màu xanh to bằng cái bát còn Kiền Lam Băng Diễm của hắn bắn tới xuyên qua nó liền bị nó hấp thu một ít. Điều này làm cho Hàn Lập đổ mồ hôi lạnh! Cũng may là băng diễm này đã sớm được luyện hoá thành một thể, kế tiếp hắn dùng thần thức thúc dục sau đó mới từ bên trong bát này chật vật chạy thoát ra để quay trở về cơ thể. Nếu không băng diễm này vốn không được luyện hoá nhiều lắm lại mất đi một chút thì hắn xem như đã lỗ vốn.
Sau đó, đối với Tử La Cực Hoả, Hàn Lập cũng không dám sử dụng nữa.
Còn về phần Ngân Chung và Thiên Trọng Phong - haibảo vật cũng được hắn sử dụng nhưng cũng giống như những cái trước không có chút tác dụng nào với đối phương.
Mặc dù thanh ảnh không phải bất tử cho nên mỗi lần bị thương thì nó bị tổn thương nặng hơn thêm một lần. Trên người thanh quang ảm đạm hơn và thu nhỏ lại. Nhưng trong khoảng thời gian ngắn cũng không thể giải quyết được đối thủ này.
Cũng may thủ đoạn công kích cùng với pháp bảo của nó không có gì sắc bén, mà nó chỉ biết thả ra từng đạo màu xanh linh ti công kích. Vì vậy, Hàn Lập cũng dễ dàng ứng phó được.
Xem ra mục đích của cái hoá thân này chủ yếu là để cầm chân và chặn hắn lại mà thôi.
Còn bên kia là vị hồng y mỹ phụ Phượng Băng, mặc dù là Nguyên Anh Trung Kỳ đỉnh giai, nhưng so với đối thủ mới vừa tiến vào hậu kỳ thì thực lực lại không bằng. Mặc dù đã thi triển hết các loại thần thông, nhưng phụ nhân vẫn hoàn toàn ở thế hạ phong.
Mà vị thần sư thứ tư này thỉnh thoảng lại liếc mắt nhìn tới Hàn Lập một cái làm cho hắn cảm thấy như là có mũi kim nhọn đâm vào lưng. Cho nên tinh thần không được thoải mái chút nào cả.
Mà lúc này, bên pháp sĩ lại xuất hiện ra thánh cầm thần thông thâm sâu khôn lường, cho nên đánh nhau với bảy vị Nguyên Anh Kỳ tu sĩ mà vẫn làm cho bọn họ chỉ có chống đỡ mà thôi không chút nào hoàn thủ lại. Việc này làm Hàn Lập trong lòng chùng xuống.