Sau khi đưa thần thức dò xét một hồi. Cẩm bào đại hàn chính là một vị tu vi Nguyên Anh Hậu Kỳ! Thì ra đúng là một gã Mộ Lan thần sư! Vậy không phải nói Mộ Lan chỉ có ba vị đại thần sư hay sao?
Trong lòng Hàn Lập liền hoảng sợ. Thật không hiểu rõ chuyện gì đã xảy ra nữa. Còn cẩm bào đại hán liền bay vụt xuống chỗ lôi châu đang rơi xuống rồi đưa tay ra chụp lấy.
Hàn Lập liền rùng mình, không kịp suy nghĩ nữa mà liền huy động ngón tay, lôi châu lập tức xoay tròn rồi liền chuyển đổi phương hướng.
Những động tác này xử ra lại đã chậm một chút.
Một cái bàn tay màu xanh to lớn xuất hiện và di chuyển giữa không trung rồi bao lấy lôi châu, trong chớp mắt rồi chế trụ nó lại.
Căn bản không thể nào trốn tránh được.
Chân mày Hàn Lập cau lại, không chút chậm trể hai tay bắt quyết rồi dẫn bạo lôi châu đang bị chế trụ.
Hai màu xanh vàng quang mang của bàn tay và lôi châu xuất hiện đánh lẫn nhau rồi bạo liệt nổ ra một tiếng sau đó biến mất không còn chút bóng dáng nào cả.
Cẩm bào đại hán hừ lạnh một tiếng, thanh quang trên mặt chợt loé lên nhưng thần sắc thì vẫn như thường.
Hàn Lập cũng không hề chạy trốn mà lại lạnh lùng đưa mắt nhìn thẳng tới đối phương không nói lời nào.
Cẩm bào đại hán ngẩng đầu ngước lên nhìn Hàn Lập một cái, thản nhiên nói
"Ngươi là Hàn Lập, là tu sĩ có được Kim Lôi Trúc pháp bảo!"
"Mộ Lan không phải chỉ có ba đại thần sư sao. Các hạ là người phương nào vậy?" Hàn Lập không trả lời câu hỏi đại hán. Mà lại hỏi ngược lại hắn một câu.
" Tốt! Biết được ta là Mộ Lan thần sư mà còn trấn định như vậy. Xem ra các hạ là người mà các vị thần sư đã nói đến rồi. Tại hạ là Điền Chung, chính là thần sư thứ tư!" Cẩm bào đại hán không vui không hoảng mà nói.
" Đệ tứ thần sư? Hàn mỗ lần đầu tiên mới nghe nói qua. Nhưng các hạ biến ra một bàn tay to lớn vậy nhưng lại không thể khắc chế được lôi châu của ta. Xem ra các hạ mới vừa tiến vào hậu kỳ không lâu, ngay cả cảnh giới còn chưa cũng cố được hết!" Hàn Lập nhìn chằm chằm đại hán. Không khách khí nói. Đồng thời dường như vô tình mà hắn điểm chỉ một cái tới màng kiếm quang. Nhất thời kiếm kiếm tề minh hóa thành một mảng thanh quang mờ ảo hiện ra che trước người Hàn Lập.
"Mặc dù Điền mỗ mới tiến vào hậu kỳ không được mấy nă. nhưng như vậy ngươi nghĩ rằng ngươi có thể cùng ta đánh một trận hay sao chứ? Các hạ thật sự quá tự đề cao mình rồi." Cẩm bào đại hán cười lạnh một tiếng. Khóe miệng lộ ra vẻ châm chọc.
"Một mình hắn thì không thể nhưng có thêm thiếp thân thì sao!" Một giọng nói dể nghe của một nữ tử bổng nhiên truyền đến.
Mới nghe Hàn Lập hơi ngẩn ra nhưng lập tức mừng rỡ.
"Người nào!" Cẩm bào đại hán liền kinh hãi, ánh mắt chớp động lớn tiếng hỏi.
"Thật không nghĩ tới mới gần trăm năm không gặp, vậy mà Điền đạo hữu đã tiến vào hậu kỳ. Thật là làm cho thiếp thân giật mình! Nhưng cũng không biết thần thông của đạo hữu, có thật sự đã tiến dài hay không nữa."
Ngay khi lời nói vừa ra khỏi miệng, bạch quang chợt loé lên. Một vị hồng sam mỹ phụ xuất hiện ở không trung, lạnh lùng nhìn về phía cẩm bào đại hán.
" Thì ra là Phượng phu nhân, nhưng mà sao chỉ có một mình Phượng đạo hữu đến đây chỉ có một mình, hay là Long Hàm đạo hữu gặp chuyện gì đó không may? Vợ chồng các ngươi luôn luôn liên thủ chống địch mà." Cẩm bào đại hán vừa thấy hồng y mỹ phụ, thần sắc của hắn có chút thay đổi rồi nói.