Hắc bào nhân đối diện vừa thấy màn hào quang một lần nữa hiện lên thì cũng không nói gì, một tay bắt quyết.
Thanh âm chú ngữ trầm thấp từ trong miệng truyền ra lập tức trên người âm hàn ma khí cuồng trướng ra vài thước rồi hóa thành các xúc tua đen nhánh như mực với vũ điệu điên cuồng không ngừng.
Hàn Lập hai mắt khép hờ nhìn đối phương chằm chằm bất động nhưng trong cổ tay áo hai tay truyền ra tiếng sét đánh nhỏ ẩn chứa kim quang chớp động.
Đối phó với ma tu, Hàn Lập sớm đã có biện pháp nắm chắc có thể diệt sát đồng giai tu sĩ trong nháy mắt. Chỉ cần hóa giải được công kích của đối phương thì có thể một đòn đánh gục đối phương.
Nhưng ngay lúc này, trong phút chốc công phu, đồng tử Hắc bào nhân hóa thành đỏ đậm, trong miệng cũng phát ra tiếng gầm hét của dã thú, theo sau trên người ma khí tán đi, hắc bào trên thân hình bắt đầu bành trướng.
Trong nháy mắt, thân hình thể trướng to lên mấy lần có thừa.
"Ồ!" Thấy tình hình này Hàn Lập trong lòng nao nao.
Hắn không phải là ngại hình thể đối phương biến hóa mà là ma khí đột nhiên biến mất vô tung vô ảnh, thay thế vào đó là một cỗ khí tức làm cho người ta cực kỳ bất an.
Hắc bào nhân hai mắt màu đỏ, lộ ra vẻ điên cuồng. Thân hình bành trướng đột nhiên thu nhỏ lại, trong nháy mắt thấp xuống, cao chưa đến ba thước. Hơn nữa thân hình bắn lùi lại phía sau một quang tráo tráo màu xanh.
Hàn Lập cả kinh, tâm tư vội vàng chuyển động, mơ hồ có cảm giác không ổn.
Hắn hai tay giương lên, lưỡng đạo kim hồ thô to từ trong tay phun ra tại không trung hóa thành một cái kim võng lớn hướng tới Hắc bào nhân trùm tới. Theo sau ống tay áo hắn lại lập tức rung lên, một cái lam sắc tiểu thuẫn từ trong ống tay áo bay vụt ra, hóa thành một cái thuẫn lớn che ở trước người. Tay kia hắn vỗ Túi Trữ Vật bên hông, một cái cấm chế châu rơi vào lòng bàn tay.
Chỉ cần tình hình không ổn hắn sẽ lập tức ném ra hạt châu này, phá vỡ cấm chế mà rời đi.
Biết rõ đối phương có tuyệt chiêu muốn xuất ra thì hắn cũng sẽ không bó tay bó chân mà ở lại chịu trận.
Ngay lúc Hàn Lập tâm tư đang loạn động thì kim sắc điện võng đã chụp xuống Hắc bào nhân. Trong miệng người này chợt phát ra một tiếng kêu thê lương thảm thiết rồi "Bịch" một tiếng, cả người không hiểu vì sao mà bạo liệt, thân hình hóa thành huyết mạt bắn tung tóe ra bốn phía.
Hàn Lập đầu tiên là bị hù dọa một cú nhưng rồi lập tức hiện ra vẻ ngạc nhiên.
Nguyên tưởng rằng đối phương muốn thi triển cái loại hung tàn bí thuật tự bạo gì đó. Nhưng đối phương huyết nhục toàn bộ bắn dính vào trên quang tráo phía bên đối diện, căn bản không có lan đến bên này. Thoạt nhìn bộ dáng không có một điểm uy lực nào.
Hàn Lập có chút khó hiểu, cảm giác nghi hoặc.
Nhưng hắn không phát hiện ra một điểm không bình thường.
Huyết nhục của đối phương toàn bộ đính trên vách tráo, không có một mảnh nào rơi xuống, hơn nữa nhìn kỹ bên ngoài đám huyết nhục đang bám trên vách tráo thì thấy chúng đang nhúc nhích chuyển động.