Hàn Lập lẳng lặng ngồi xuống trong phòng, không biết qua bao lâu, vốn bởi vì tiêu hao linh lực chạy tới, đã dần dần hồi phục đến trạng thái cao nhất.
Khi hắn nhìn kỹ tình huống trong cơ thể, trên mặt lộ ra một tia cười nhè nhẹ.
Thanh Nguyên Kiếm Quyết tu luyện từ tầng thứ mười về sau, rõ ràng về phương diện hồi phục linh lực cảm thấy tăng lên không ít, đây coi như là một sự kinh hỉ ngoài ý muốn.
Trong lòng nghĩ vậy, sau khi Hàn Lập trầm ngâm một chút, tự tay từ trong áo lấy ra một cái hộp gỗ đen thui phát sáng, trên hộp gỗ được dán một cái phù lục cầm chế, thanh quang chớp động.
Nắm tay hướng trên mặt hộp phất một cái, phù lục bị bóc ra, hóa thành một đạo ánh sáng xanh bay vào trong tay áo.
Hàn Lập lại dùng một ngón tay hướng trên hộp gõ một cái, nhất thời nắp hộp tự động mở ra, lộ ra vật bên trong.
Đó là một cái đại phù đầy phù văn, lẳng lặng nằm trong hộp, mà bên ngoài phù mơ hồ có huyết sắc dao động qua lại.
Tay Hàn Lập khẽ chỉ lên tấm phù, nhất thời phù lục bắn ra, sau khi xoay quanh một cái liền rơi nhẹ xuống tay.
Hắn tốn hao mấy ngày công phu, liên tiếp thất bại ba lần, cuối cùng mới luyện chế thành công phù lục này. Mặc dù không biết uy lực thế nào, nhưng có thể khẳng định uy lực Hàng Linh Phù này so với miêu tả trong phương pháp luyện chế thấp hơn không ít.
Dù sao ba lần luyện phù thất bại, đã làm cho giao hồn cấp tám nọ mất đi một nửa hồn lực, hiệu lực chân chính chỉ có thể kiểm tra trong thực chiến mà thôi.
Hàn Lập lấy tay vuốt ve phù văn bên ngoài phù lục, lâm vào trầm tư, thần sắc khó đoán.
Lúc Hàn Lập đang ngồi xếp bằng tĩnh tọa trong phòng, tại nơi dừng chân của pháp sĩ cách đại doanh Thiên Nam hơn mười dặm, trong một gian thạch thất bên dưới đất sâu cỡ hai ba mươi trượng, cũng có vài nhân vật thần bí đang vây quanh cái bàn đá thương lượng chuyện gì.
Năm nam hai nữ, trong đó có một nam một nữ thân mặc áo đen, không cách nào nhìn thấy khuôn mặt.
Mặt khác có hai người mà Hàn Lập biết. Một người là nữ tử họ Nhạc trong cuộc chiến Hoàng Long Sơn ngày đó, đã thúc dục cổ đăng làm cho hắn gặp không ít phiền phức. Còn một người khác chính là trung niên nho sinh Trọng thần sư đã đuổi giết hắn mấy ngày, làm cho hắn đại thương nguyên khí.
Ba tên nam nữ còn lại, phân biệt là lão giả khô gầy đen thui, một tên lùn thân cao không tới bốn thước, cùng với một gã đại hán cẩm y tướng mạo đường đường.
"Nhạc thượng sư, dầu thánh chuẩn bị như thế nào? Phải biết rằng thời gian đốt đèn thánh nhiều ít ra sao, đều liên quan đến thời gian dài ngắn để thánh cầm xuất hiện tại thế giới này. Không thể để xảy ra rủi ro." Mặt lão giả khô gầy đầy nếp nhăn, nhưng hai mắt trong suốt, ngồi ở một góc bàn đá thản nhiên nói với nữ tử họ Nhạc.
"Chúc thần sư xin cứ yên tâm. Cuộc chiến này quan hệ đến sinh tử tồn vong của bộ tộc chúng ta, ta đã đem dầu thánh được chứa đựng hơn ngàn năm của tộc ta mang tới, cũng đủ chống đỡ thánh cầm đánh xong trận này." Nữ tử áo xanh họ Nhạc mặt mày nghiêm nghị nói.