Trong lúc Hàn Lập đang ngẫm nghĩ thì Ngụy Vô Nhai bỗng nhiên thở phào ra một hơi:
"Không sai, đích xác là lân phiến của Độc Giao khi lột xác. Đồ vật này xuất hiện vừa đúng lúc, xem ra kiện pháp bảo kia của lão phủ có hi vọng tăng tiến thêm tầng nữa rồi."
Sau khi vui mừng nói hết, sắc mặt Ngụy Vô Nhai vẫn tràn đầy vẻ thích thú, bỏ lại lân phiến vào trong hộp rồi thu lấy.
Tiếp theo lão ngẩng đầu đánh giá Hàn Lập thêm lần nữa, biểu tình nghiêm nghị nói:
"Việc đạo hữu có thể xuất ra thứ đồ trân quý như vậy thực sự nằm ngoài ý liệu của Ngụy mỗ. Đối với ta, lân phiến Độc Giao này vô cùng trọng yếu. Tuy rằng trao đổi là theo nhu cầu nhưng Hàn đạo hữu còn đại biểu cho Thiên Nam của chúng ta tham gia đổ chiến nữa nên ta không thể để cho đạo hữu thiệt thòi được. Vậy đi, trong tay ta còn có một khối Canh Tinh cuối cùng, nguyên bản định lưu lại cho hậu nhân sử dụng. Vì đạo hữu thực sự rất cần nên ta sẽ giao ra, thế thì cũng không tính là chiếm tiện nghi."
Tay của Ngụy Vô Nhai khẽ lật, bỗng nhiên trong tay xuất hiện một khối Canh Tinh to bằng quả trứng gà, lập tức ném qua cho Hàn Lập.
"Quả nhiên còn có Canh Tinh!" Khóe miệng Hàn Lập khẽ nhếch lên, trong lòng mừng rỡ đưa tay tiếp lấy.
Nếu có thêm nó thì việc đồng thời luyện chế ba mươi sáu thanh phi kiếm không cần phải lo thiếu nguyên liệu nữa. Điều này khiến cho hắn thực hiện được hơn phân nửa dụng ý khi đưa ra đồ vật trân quý để trao đổi.
Dù sao thì tài liệu yêu thú cấp tám, luận về giá trị vẫn trên Canh Tinh. Ngoài ra bọn họ còn muốn hắn tham gia đổ chiến mà lại không xuất ra thêm gì nữa thì có chút khó coi.
Hai người Ngụy Vô Nhai nếu còn Canh Tinh, hơn phân nửa sẽ vì cử động vừa rồi của hắn mà bị bức bách giao ra.
Đương nhiên kiểu dụng ý không cần nói rõ đó, những lão quái vật thành tinh như bọn họ sẽ hiểu ngay được ý tứ của hắn.
Dù sao đều là tu sĩ Nguyên Anh kỳ, không ai muốn lừa gạt đối phương cả. Nếu hắn thu lấy Canh Tinh, bỏ ra vật phẩm trao đổi rồi sau đó lập tức phủi đít bỏ đi, chỉ coi như là một lần giao dịch bình thường mà không đề cập đến việc đổ chiến thì hai lão quái cũng chỉ có thể trừng mắt mà chẳng làm gì được cả.
Lúc này Chí Dương thượng nhân cũng đã giám định xong vật ở trong tay, trên mặt lộ ra vẻ mỉm cười, xem ra cũng rất vừa ý với quy xác kia.
Nhưng khi thấy Ngụy Vô Nhai lấy ra thêm một khối Canh Tinh nữa thì sắc mặt lão trở nên do dự, trầm ngâm một lát rồi mới đưa tay vào trong áo, lấy ra một thứ gì đó màu vàng nhạt, to bằng ngón tay cái, dài năm, sáu tấc, giống như một phần rễ cây vậy.
"Ta thấy Mộc linh khí trên người đạo hữu rất hưng vượng, nhất định công pháp chủ tu là Mộc thuộc tính. Nhất thời ta chẳng có gì thích hợp cho đạo hữu cả, trong tay chỉ có một đoạn rễ của cây tiên đằng thời thượng cổ mà thôi. Vô luận luyện chế pháp bảo hay đeo trên người để dưỡng dục Mộc linh khí cũng đều có hiệu quả rất tốt, đủ để đền bù cho cái xác của quy yêu kia." Chí Dương thượng nhân trầm giọng nói.