Ba người này chậm rãi đi tới trung tâm đại điện, sóng vai dừng lại.
Người đứng ở chính giữa là hắc bào đại hán tướng mạo có chút dữ tợn, lạnh lùng mở miệng:
"Ba người chúng ta là ai thì chắc không cần giới thiệu. Cho dù có người không nhận ra chúng ta thì bây giờ cũng đã biết rồi. Tụ hội lần này do ba chúng ta chủ trì, có ai có ý kiến gì khác không?"
Thanh âm hắc bào đại hán cực kỳ băng hàn, lời vừa dứt thì bỗng nhiên một cỗ khí thế cường đại từ trên người toát ra, theo sau linh áp thật lớn đè xuống cả gian đại điện. Các tu sĩ đang ngồi cảm ứng được linh khí ba động thâm bất khả trắc thì sắc mặt khẽ biến.
Nhưng Hàn Lập không những kinh hãi bởi vì pháp lực cường đại của người này mà trong lòng còn kinh ngạc.
Từ ma khí âm hàn trên người, Hàn Lập khẳng định vị này là Hợp Hoan lão ma nhưng bộ dáng của lão mà này thật sự không giống như trong tưởng tượng của hắn. Tuy là Đại trưởng lão Hợp Hoan Tông nhưng công pháp thoạt nhìn lại như ma công của Quỷ Linh Môn!
Do Hàn Lập không biết Đại trưởng lão Hợp Hoan Tông từ xưa đến nay đều được xưng là Hợp Hoan lão ma. Mặc dù công pháp hắc bào đại hán tu luyện cùng với ma công Hợp Hoan Tông quan hệ không lớn nhưng vẫn không thể không mang danh hiệu đó.
Lúc này những người khác đều cảm nhận được sự đáng sợ của đại hán nên trong lòng tuy có chút không quá thoải mái nhưng cũng không ngu xuẩn đến mức nhảy ra khiêu chiến với quyền uy của tam đại tu sĩ.
Trong lúc nhất thời cả gian đại điện trở nên yên tĩnh không tiếng động, coi như đồng ý với lời nói vừa rồi của Hợp Hoan lão ma.
"Tốt! Nếu không có ý kiến gì, vậy không cần nói dông dài, vòng vo nữa và trên thực tế cũng không có thời gian để nói nhảm. Ngay buổi sáng hôm nay, Mộ Lan nhân đã phái sứ giả tới đưa ra Khiêu chiến thư. Nói là nếu không đáp ứng điều kiện của bọn họ thì bảy ngày sau tại biên giới sẽ quyết một trận tử chiến." Hắc bào đại hán mặt không chút thay đổi nói.
"Khiêu chiến thư?"
"Bảy ngày sau?"
"Điều kiện gì?"
Chúng tu sĩ một trận dao động.
" Lời vừa rồi của Dịch huynh là thật. Đây là chiến thư của đối phương. Chư vị đạo hữu xem trước một lần rồi sau đó chúng ta tái thương nghị đối sách. Mặc dù đại chiến sớm hơn một chút so với dự tính của chúng ta nhưng lấy thần thông của mọi người đang ngồi ở đây, chẳng lẽ lại sợ người Mộ Lan sao?" Đạo sĩ lưng giắt kiếm khẽ cười một tiếng, bình tĩnh nói.
Thanh âm mặc dù không lớn nhưng khi tiến vào trong tai mọi người thì lại giống như gió xuân thổi qua, bỗng nhiên làm cho mọi người lập tức tâm bình khí hòa.
Các tu sĩ khác trong lòng cả kinh, dao động lập tức bị dẹp yên nhưng có người thấp giọng nói thầm một câu.
"Tĩnh Tâm quyết của Thái Chân môn quả nhiên là có chút môn đạo!"
Nghe lời nói tựa hồ không quá tâm phục, trung niên đạo sĩ nọ tựa hồ như không nghe thấy, ngược lại lấy từ trong áo bào ra một khối ngọc giản, tiện tay vứt cho một lão giả mặc áo bào màu xám đối diện, mỉm cười nói: