"Hắn là một người quen cũ, nhiều năm rồi chưa từng gặp qua. Vừa rồi đột nhiên nhìn thấy nên có chút giật mình." Thần sắc Đổng Huyên Nhi có chút kỳ quái nhưng ngoài miệng vẫn bình tĩnh trả lời.
"Người quen cũ? Hắn ta là tu sĩ Nguyên Anh Sơ Kỳ lại được tham gia tụ hội hôm nay, tướng mạo thoạt nhìn còn trẻ như thế thì hẳn là vị Lạc Vân Tông trưởng lão danh tiếng mới nổi lên gần đây. Lại nói tiếp người này cũng họ Hàn, hoàn toàn khớp với người mà ngươi nhắc đến trước kia. Chẳng lẽ là hắn sao?" Vân Lộ lão ma nghe thấy câu trả lời hậm hực của Đổng Huyên Nhi cũng không tức giận, ngược lại bất động thanh sắc hỏi. Tựa hồ như cùng với Đổng Huyên Nhi có quan hệ không phải tầm thường.
Đổng Huyên Nhi nghe lão ma nói thì sắc mặt hơi trắng bệch nhưng im lặng.
Hàn quang trong mắt Vân Lộ lão ma chợt lóe, sau khi hừ lạnh một tiếng thì cũng không hề hỏi tới nữa nhưng giữa chân mày hiện lên một tia âm độc.
Khi lão ma mang theo Đổng Huyên Nhi đến trước cửa điện, mấy gã Kết Đan Tu Sĩ trông cửa đều rất căng thẳng, chỉ dám hỏi qua loa một hai câu rồi vội vàng nhường lão đi qua. Đương nhiên Đổng Huyên Nhi thì không có cách nào tiến vào trong nên được một gã tu sĩ đưa đên chỗ khác tạm thời nghỉ ngơi.
Mà Hàn Lập sau khi đi vào cửa điện thì rất nhanh chóng nhìn thấy cửa vào chính điện, lúc này hắn liên gia tăng cước bộ.
Trong đại điện bố trí phi thường đơn giản, trừ một cây cột đá thật lớn ra thì chỗ trung tâm là một khoảng trống, cách mấy trượng lại đặt một chiếc ghế tinh xảo, tất cả có khoảng mười sáu, mười bảy cái gì đó.
Mà trên ghế đã có bảy, tám tu sĩ thần thái khác nhau đang ngồi.
Vừa thấy Hàn Lập tiến vào, có người lạnh lùng liếc mắt một cái, có người coi như không nhìn thấy, có người nhắm mắt dưỡng thần, bộ dáng mục hạ vô nhân.
Bất quá một người trong đó khi thấy Hàn Lập tiến vào thì lại lộ ra thiện ý tươi cười, nhìn Hàn Lập ngoắc tay nói:
"Hàn đạo hữu đã xuất quan rồi sao! Nếu không chê thì đến ngồi cạnh Long mỗ cho vui."
Người này đúng là chủ sự Thiên Đạo Minh - Long Hàm, trưởng lão của Loan Minh Tông.
"Đa tạ Long huynh!"
Hàn Lập không có chối từ, ngồi xuống cái ghế bên cạnh sau đó đánh giá qua mấy người đang ngồi một chút, tiếp theo ngồi ngay ngắn lẳng lặng không nói gì.
Một lát sau, thân ảnh Vân Lộ lão ma cũng hiện ra tại lối vào.
Hắn vừa thấy mọi người trong điện thì cười hắc hắc vài tiếng rồi đi tới một cái ghế trống, khệnh khạng ngồi xuống.
Cách đó không xa cũng có một lam bào lão giả đang ngồi. Người này một tay cầm một cái bình nhỏ màu xanh biếc, một tay cầm chén rượu màu trắng ngọc, không coi ai ra gì, tự đối ẩm một mình.
Vân Lộ lão ma sau khi ngồi xuống thì một cỗ hương phấn bỗng phiêu đãng tràn ngập khu vực phụ cận, nhất thời làm cho vị lão giả này ngửi thấy thì trừng mắt nhìn lão ma một cái rồi biểu lộ vẻ xúi quẩy.