"Lữ huynh, quý tông vẫn chưa nhận được tin tức gì của Hàn trưởng lão hay sao?" Một lão già ngồi đối diện với Lữ Lạc khách khí hỏi.
Vị này tên là Từ Trường Cảnh, có tu vi Nguyên Anh sơ kỳ, trưởng lão Thủy Ảnh Tông của Thiên Đạo Minh vừa mới đến Thiên Nhất thành hôm qua, trước kia cũng có vài lần gặp Lữ Lạc.
"Tạm thời chưa có. Sao vậy? Từ huynh cũng quan tâm tới Hàn sư đệ ư?"Lữ Lạc đầu tiên là ngẩn ra những rất nhanh đã mỉm cười trả lời.
"Ha ha, tất nhiên rồi. Nghe ý huynh hình như cũng có đạo hữu khác từng hỏi qua vấn đề này. Cũng khó trách khi chưa đến đây ta đã từng nghe qua rất nhiều truyền ngôn liên quan đến Hàn đạo hữu. Hắc hắc, tu vi chỉ có Nguyên Anh sơ kỳ vậy mà lại chạy thoát khỏi tay của Mộ Lan thần sư, đúng là rất khó tin, đó không phải là điều chúng ta có thể làm được. Hơn nữa ta từng nghe nói vị Hàn đạo hữu này mới kết nguyên anh được có mấy năm. Không biết việc này thật hay giả? Nếu vậy thì đúng là kinh người!" Từ Trường Cảnh cười trả lời.
Vừa nghe lão già nói như vậy thì vài tu sĩ còn lại cũng liếc nhau một cái. Tất cả đều rất hứng thú nhìn về phía Lữ Lạc
Những tin đồn về Hàn Lập bọn họ ít nhiều cũng đều nghe qua nhưng còn chuyện tình liên quan đến việc Hàn Lập mới kết Nguyên Anh thì chưa có nghe ai nói cả.
"Cái này? Hàn sư đệ quả đúng là mới tiến vào Nguyên Anh chưa lâu." Lữ Lạc chần chừ một chút nhưng cũng hiểu việc này sớm muộn gì người khác cũng biết nên không chút giấu giếm, lập tức thừa nhận.
Những người ngồi trong đại sảnh không khỏi biến sắc.Thậm chí có hai người còn hít sâu một hơi.
"Hàn trưởng lão tuổi trẻ mà đã giỏi như vậy thì sau này nhất định có khả năng tiến vào Nguyên Anh hậu kỳ. Tại hạ trước tiên là chúc mừng Lữ huynh, sự hưng thịnh của Lạc Vân Tông chỉ trong ngày một ngày hai mà thôi. Đến lúc đó Thiên Đạo Minh chúng ta cũng sẽ tăng thêm một vị đại tu sĩ nữa". Từ Trường Cảnh càng giật mình, trong giọng nói còn mang theo chút hâm mộ.
Mấy người còn lại cũng không sai biệt lắm. Đồng dạng nói vài câu khen tặng.
Trong lòng Lữ Lạc cũng có đôi chút tự đắc nhưng ngoài miệng lại nói vài lời khiêm nhường.
"Dù Hàn trưởng lão đã chạy thoát khỏi tay của Thần sư nhưng e là bị thụ thương không nhẹ. Nếu không tại sao lâu vậy mà vẫn chưa thấy xuất hiện? Lữ huynh tốt nhất là nên cử nhiều người đi tìm kiếm một chút. Nếu không đủ, bổn môn có thể phái thêm vài đệ tử trợ giúp." Một trung niên nhân có đôi mi dài thô lên tiếng, thanh âm đôi chút lãnh đạm.
"Chuyện này Lữ mỗ cũng không hiểu rõ lắm. Chắc là sư đệ đang ở tại một nơi nào đó để tĩnh dưỡng, phục hồi nguyên khí." Nghe thế trong lòng Lữ Lạc cũng có chút căng thẳng nhưng lập tức thần sắc bình thường, trả lời.
Lữ Lạc cũng là lão già sống lâu thành tinh rồi nên tất nhiên rất dễ dàng nhận ra chút ghen tức trong giọng nói của đối phương.