Hàn Lập vừa thấy cảnh này thì mừng rỡ mà áo lục nữ tử kêu "Bá" một tiếng, sắc mặt trong nháy mắt tái nhợt theo sau lộ ra vẻ cực kỳ kinh sợ đồng thời hai tay giương lên, đại phiến bạch hà quang cuốn đi, đồng thời Bạch Liên dưới thân cuồng chuyển, trong nháy mắt liên ảnh như núi tuôn trào.
Nhưng trên đỉnh đầu tử vân quang hoa chợt lóe, làm cho qua bạch quang sau khi vừa hiện ra lại gặp tử đại võng thì rơi xuống.
Nhất thời tử quang bạch hà cùng theo tới đánh tới liên ảnh. Trên không truyền đến tiếng Ngân Nguyệt yêu kiều cười khanh khách.
Tử võng sau khi quang hoa thu liễm thì hiện ra thân hình cao gầy của Ngân Nguyệt.
Nàng cất tiếng cười dài tay nâng Hoa Lam Cổ Bảo, trên mặt bạch quang chớp động, Thanh Đồng cổ đăng bị nhốt trong bạch quang không cách nào nhúc nhích mảy may. Phải đợi sau khi trở về đánh tan một tia linh thức của áo lục nữ tử trên cổ đăng thì Cổ Bảo này ai cũng có thể khu sử.
Hàn Lập tự nhiên đồng dạng cực kỳ mừng rỡ nhưng hắn còn chưa kịp lộ ra vẻ hưng phấn thì người lảo đảo vừa mới xông vào nơi đây cũng thấy rõ trận đấu pháp giữa Hàn Lập cùng áo lục nữ tử, lúc này xoay đầu nhìn Hàn Lập bối rối hô to lên:.
"Hàn đạo hữu, chạy mau. Mộ Lan nhân Thần Sư đến rồi, Lục đạo hữu đã bị giết rồi. Nếu không chạy ngay thì không kịp nữa."
Người này đúng là lão giả họ Mã, chỉ là bây giờ phút này mặt tái nhợt, một cánh tay không còn thấy đâu, vẻ mặt đầy sợ hãi.
"Mộ Lan nhân thần sư?" Hàn Lập vừa nghe lời ấy thì bị hù dọa giật mình. Vừa muốn cẩn thận hỏi lại thì lão giả cả người bạch quang chớp động rõ ràng có ý định phi độn chạy trốn, không dám dừng lại chút nào.
Nhưng vào lúc này, một tiếng thanh âm nam tử thản nhiên theo sát truyền đến.
"Muộn rồi! Bổn Thần Sư đã tìm tới nơi này. Mới vừa rồi hy sinh một cánh tay mới cho ngươi cơ hội tránh được một kiếp, lúc này đây ta xem ngươi còn có loại bí thuật nào chưa sử dụng không. Sẽ không đem cánh tay khác cũng luyện chế thành thế thân Khôi Lỗi chứ. Thật sự mà nói, bổn Thần Sư thật có vài phần bội phục!"Di" vật này không phải là Mộ Lan nguyên minh đăng chúng ta hay sao? Tiểu hồ ly này lá gan không nhỏ, dám cầm truyền thừa chi bảo của Mộ Lan nhân chúng ta. Đây là vật há để một gã yêu nghiệt như ngươi có thể chạm vào sao." Nam tử nọ mà tốc độ thật nhanh, lời nói vừa mới bắt đầu tựa hồ còn đang chỗ cũ nhưng trong nháy mắt đã phảng phất như ở gần trong gang tấc. Mà từ cuối cùng tỏ vẻ hơi kinh ngạc chính là lời nói khi mắt thấy bạch hồ yêu thân của Ngân Nguyệt.
Theo sau một đạo ngân mang từ vụ hải bắn ra, nhìn như không nhanh nhưng trong nháy mắt đã đến trước người Ngân Nguyệt.
Ngân Nguyệt khuôn mặt xinh xắn trắng bệch vội vàng vung tay lên, nhất diện tử sắc đại võng bằng không di động trước người, đồng thời thân hình không chút nghĩ ngợi ngã bắn ra.
Nhưng đạo ngân hồng nọ thoáng bỗng hóa thành ngân sắc đại thủ, một tay bắt lấy Tử Thành Đâu. Đồng thời cách xa phía ngoài hơn mười trượng, ngân thủ ngũ chỉ ác quyền, hư không hướng tới Ngân Nguyệt đang bỏ chạy nhẹ nhàng đánh một kích.