Bạch Liên nọ thoạt nhìn cũng không phải do bảo vật nào đó biến thành, mà hoàn toàn do tự thân pháp lực ngưng luyện hình thành, lại có uy lực như vậy thật sự làm cho Hàn Lập cảm thấy kinh ngạc.
Bất quá ý niệm kinh ngạc chỉ chợt lóe lên trong đầu hắn rồi sắc mặt trở nên âm trầm hít một hơi, cánh tay phải bỗng dựng thẳng lên, phía ngoài bao phủ bởi một tầng đạm đạm hắc khí.
Hắc khí cực kỳ sống động, tiến lui không ngừng dần dần trở nên dày đặc, khi nó trở nên đen nhánh như mực thì Hàn Lập trên nét mặt hiện ra vẻ trịnh trọng.
Toàn bộ cánh tay nhanh chóng bành trướng, trong nháy mắt trở nên lớn gấp hai ba lần, mặt ngoài thậm chí hiện ra một tầng huyết quang chói mắt đi ra lại được hắc khí bao phủ nên trông có vẻ quỷ dị vô cùng.
Đúng là công pháp do Hàn Lập tu luyện "Âm Ma Trảm"
Lúc này Hàn Lập lạnh lùng liếc nữ tử áo xanh một cái.
Nói đến cũng khéo, nữ nhân này cũng vừa làm phép xong, đồng dạng ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng lưu động nhìn lại đây, ánh mắt nàng cùng Hàn Lập trực tiếp gặp nhau rồi rơi vào cánh tay yêu dị của Hàn Lập.
Trong mắt hàn quang chợt lóe.
"Đi" Hàn Lập không chần chờ, trong miệng quát khẽ một tiếng.
Cánh tay vừa rơi xuống, hướng lên hư không vung lên.
Một đạo nửa hình tròn hắc hồng quang phiến từ cánh tay bắn nhanh ra. Sau khi rời tay biến lớn hơn đến mấy trượng.
Âm thanh phá không chợt vang lên, quang phiến phát ra một đạo trường vĩ mang ngay lập tức đánh tới Bạch Liên linh quang.
Nữ tử áo xanh đôi mi thanh tú giật mình lập tức há mồm, một đoàn bạch khí trong suốt phun lên trên Bạch Liên, nhất thời một tầng hoa sen ảo ảnh trống rỗng từ Bạch Liên biến ảo ra như thực đem nữ nhân này bao ở trong đó.
Quang mang chợt lóe, quang phiến hắc trảm thủ bắn đến liên ảnh, ngay từ đầu dễ dàng xâm nhập vào trong nhưng chỉ được mấy trượng thì độn tốc giảm đi rồi bị nhốt ở trong đó, không cách nào nhúc nhích mảy may.
Nữ tử trên mặt hiện ra một tia đắc ý nhưng sau đó trong mắt lại đột nhiên biến đổi.
Bởi vì Hàn Lập đối diện không nói gì mà tung ra một vật.
Đồ vật này sau khi rời tay thì nghênh phong cuồng trướng, trong nháy mắt hóa thành một tòa hắc sắc sơn phong cao hơn trăm trượng, khí thế hung hung nhằm hướng liên ảnh nện xuống.
"Thiên Trọng Phong". Nữ tử này vừa thấy cự sơn này hạ xuống thì trong miệng bật kêu lên.
Cái này trong giới pháp sĩ cũng xem như đại danh đỉnh đỉnh Cổ Bảo, hắn như thế nào lại không biết.
Cho dù nàng có tu vi Nguyên Anh Trung Kỳ nhưng bây giờ đối phương thi triển phật môn bí thuật thì cũng tuyệt không có dũng khí đón đỡ.
Nữ tử áo xanh không kịp suy nghĩ nhiều, hai tay bắt quyết Bạch Liên và hoàng sắc tiểu đỉnh trên đầu trong ánh bạch quang liên kết cùng nhau rồi trong nháy mắt hóa thành một đoàn thanh phong từ trong liên ảnh biến mất.
Sau một khắc, ngoài chỗ xa hơn hai mươi trượng có ánh quang hoa chớp động rồi hiện ra thân hình nữ tử yểu điệu.
Bóng đạm sắc liên ảnh chỗ cũ mặc dù không còn được pháp lực của nữ tử duy trì nên ảm đạm đi nhưng vẫn chưa lập tức biến mất. Sau khi hắc sắc cự sơn đè xuống thì không chống được chút nào, bị phá thành từng mảnh nhỏ tan ra.