"Nghĩ không ra Mộ Lan nhân lại cẩn thận như vậy. Mặc dù diệt được một số pháp sĩ nhưng xem ra căn bản không có tổn thất gì lớn. Sau đây chỉ có lấy cứng đối cứng. Mã huynh mới vừa rồi vận dụng Nặc Thiên Kỳ che khuất nửa đỉnh núi. Pháp lực liệu có còn chi trì được không" Trọc mi đại hán (đại hán không có lông mi) đầu tiên là than nhẹ một tiếng rồi có chút quan tâm hướng lão giả hỏi.
"Ta tận lực bảo lưu lại một bộ phận pháp lực. Đến lúc đó phá địch có lẽ không đủ nhưng nếu muốn cầm chân một vị Mộ Lan Đại Thượng Sư thì không thành vấn đề" Lão giả vê vê chòm râu, không thèm để ý nói.
"Thế thì tốt. Địch nhân còn lại giao cho ta cùng Hàn đạo hữu đối phó ba. Bặc đạo hữu cũng có thể hồi phục một chút nguyên khí. Ta đã phân phó cho tu sĩ dưới tay nếu tình hình nguy cấp sẽ gọi Bặc huynh đang tĩnh dưỡng ra." Trọc mi đại hán ngưng trọng nói.
"Cũng chỉ có thể như thế. Chỉ là đầu cự thú này sợ rằng có chút khó giải quyết, chúng ta đều không thể phân tâm được. Kết Đan Tu Sĩ sợ rằng đối phó không được." Lão giả dùng thần thức cảm ứng đầu bàng nhiên cự thú xa xa phía ngoài đại trận, mặt lộ vẻ một tia chần trừ.
"Khụ! cũng không có cách nào khác. Dù sao nhân thủ không đủ, chỉ có thể để cho hai huynh đệ Mộ Dung hỗ trợ cấm chế đại trận một chút. Bọn họ có lôi thuộc tính công pháp cùng tu vi Kết Đan Tu Sĩ trung kỳ xem như cũng có lực sát thương cực mạnh. Cự thú cho dù da dày thịt béo thì hẳn là vẫn có chút hiệu dụng" Đại hán chính mình cũng có chút không tự tin. Dù sao hai người bọn họ cũng nghe những người bại trận nói qua sự đáng sợ của con thú này.
"Cũng chỉ có thể như thế." Lão giả có chút lo lắng gật đầu tán thành chủ ý này.
Lúc này trong đám lục vụ thanh quang chợt lóe, một đạo kinh hồng từ trong bắn ra sau khi xoay quanh một vòng tựa hồ phát hiện ra hai người thì bay đến.
"Hai vị đạo hữu, xem ra Mộ Lan nhân thực sự muốn tiến công. Hai vị đã an bài đối sách cự địch chưa?" Thanh hoa thu liễm lộ ra thân hình Hàn Lập nhìn hai người mỉm cười nói.
"Hàn huynh tới vừa đúng lúc, chúng ta mới vừa mới thương lượng một chút, chuẩn bị..." Trọc mi đại hán tươi cười đem lời nói mới vừa rồi lặp lại lần nữa.
"Cự thú này đích xác có chút khó giải quyết. Nguyên vốn là thượng cổ dị chủng. Cũng không biết Mộ Lan nhân từ chỗ nào tìm được. Hết thảy theo lời Lục đạo hữu nói" Hàn Lập đầu tiên là nhíu mày rồi lập tức giãn ra nói.
"Lần tranh đấu này còn muốn dựa vào thần thông của Hàn huynh nhiều." Trọc mi đại hán cười hắc hắc, trong miệng có chút kính ý nói.
"Sự tình liên quan đến an nguy của cả Thiên Nam, Hàn mỗ nhất định sẽ hết sức. Nhưng chỉ sợ địch nhân thế mạnh, tại hạ tâm có dư mà lực không đủ" Hàn Lập nghe lời này, sau khi sờ sờ mũi bình tĩnh nói:.
Một khi đã hiển lộ thực lực, Hàn Lập giờ phút này cũng không có khiêm nhường cái gì.
"Nếu là Hàn huynh cũng không phải địch thủ thì còn ai nữa. Nói vậy chứ trong lòng những người khác cũng đều cho là như vậy." Lão giả họ Mã sau khi cười thì nói lời khen tặng.