Lệnh Hồ Lão Tổ nghe xong lời nói của Hàn Lập liền nhíu mày lại, nhất thời không nói gì, chỉ chậm rãi cầm chén trà lên uống.
"Hàn đạo hữu nói những lời này, lão phu như thế nào lại không biết. Nhưng lão phu cùng đạo hữu không giống nhau. Lão phu ở tại Hoàng Phong Cốc đã hơn ngàn năm, tình cảm đối với nơi đây người ngoài không thể sánh bằng, tự nhiên không hề hi vọng lão phu vừa tọa hóa thì truyền thừa của Hoàng Phong Cốc bị gián đoạn. Xem ra đạo hữu đối với danh lợi thực sự không động tâm. Bất quá, nếu đạo hữu đồng ý đáp ứng kế thừa chức vị trưởng lão Hoàng Phong Cốc, lão phu nguyện ý sau khi tọa hóa sẽ đem một ít gia sản tặng cho đạo hữu. Bên trong có không ít trọng bảo lão phu cất dấu nhiều năm. Đối với tu luyện sau này của đạo hữu sẽ có hữu dụng rất lớn." Ngoài ý muốn Hàn Lập, Lệnh Hồ Lão Tổ lại đột nhiên nói.
"Lưu lại gia sản của đạo hữu cho ta? Nếu ta nhớ không lầm, không phải đạo hữu đã có môn nhân đệ tử sao?" Hàn Lập nghe vậy, trong lòng đầu tiên là giật mình, theo tiềm thức nhíu nhíu mắt nhưng sau đó lại bình tĩnh hỏi.
"Đệ tử có tu vi cao nhất của ta bất quá mới chỉ là Kết Đan trung kỳ, nếu lưu lại cho bọn hắn khác nào chiêu tai dẫn họa tới. Cho dù đạo hữu không xuất hiện, ta cũng sẽ đem đại bộ phận bảo vật xử lý theo cách khác, không để lại ở Hoàng Phong Cốc." Lệnh Hồ Lão Tổ cười lạnh một tiếng nói.
Hàn Lập sờ sờ cằm, trầm ngâm.
Nếu nói rằng hắn không động tâm bởi những lời nói vừa rồi của Lệnh Hồ Lão Tổ thì đó chỉ là giả dối. Nhưng hắn cũng biết rõ một khi tiếp nhận chức vị trưởng lão Hoàng Phong Cốc, sợ rằng sẽ đối mặt với những vấn đề khó khăn giữa Lục phái và Cửu Quốc Minh. Việc này trong khoảng thời gian ngắn cũng không thể giải quyết. Huống hồ làm trưởng lão duy nhất của Hoàng Phong Cốc, hắn hiển nhiên sẽ nắm quyền to trong tay nhưng tất nhiên sẽ không tiêu diêu tự tại giống như Lạc Vân Tông.
Càng quan trọng hơn là còn liên quang thêm một ít vấn đề khó đối mặt liên quan đến Nam Cung Uyển cùng Yểm Nguyệt Tông.
"Đa tạ ý tốt của đạo hữu, Hàn mỗ thấy tốt hơn là không nên đề cập đến việc gia nhập Hoàng Phong Cốc nữa." Sau khi suy nghĩ kỹ trong chốc lát, Hàn Lập liền lắc đầu cự tuyệt.
Lệnh Hồ Lão Tổ nghe vậy, cũng không có tức giận, chỉ là trên mặt tràn đầy vẻ bất đắc dĩ.
"Điều kiện như thế mà đạo hữu cũng không đáp ứng, xem ra Hàn đạo hữu thật tình muốn nhúng tay vào vũng nước đục của sáu phái chúng ta. Nếu đã vậy thì lão phu sẽ đem điều kiện này cải biến đi một chút." Lệnh Hồ Lão Tổ sau khi thở dài liền nói.