"Ngươi cùng Lữ sư huynh không rời đi theo như ước hẹn thì sao ta có thể không trở lại được?" Hàn Lập thở dài, có chút bất đắc dĩ nói, nhưng sau khi nhìn Mộ Phái Linh vài lần thì hắn cười rộ lên:.
"Tuy nhiên ta thật đúng là không nghĩ tới, trong lúc ở đây ngươi lại đột phá bình cảnh, tiến vào Trúc Cơ Hậu Kỳ. Thật đúng là chuyện đáng mừng!"
"Nửa tháng trước thiếp may mắn đột phá. Điều này cũng là nhờ vào đan dược của công tử. Nếu không Phái Linh vô luận như thế nào cũng không thể trong thời gian ngắn như thế tiến vào Trúc Cơ Hậu Kỳ được." Mộ Phái Linh cũng hưng phấn dị thường, trong khi nói chuyện dung nhan càng thêm kiều diễm quyến rũ.
Hàn Lập tâm thần nhất thời rung động nhưng hắn sờ sờ mũi rồi phục hồi lại tâm cảnh như thường.
"Ngươi cùng Lữ sư huynh chưa rời nơi này đi, có phải là do nguyên nhân từ Mộ Lan pháp sĩ hay không?" Hàn Lập như có như không tùy ý hỏi.
"Công tử đã đoán đúng rồi. Thiếp cùng Lữ tiền bối đích xác vốn định chờ Giao dịch hội xong thì trở về. Nhưng nào ngờ khi Giao dịch hội đến đoạn cuối cùng thì lại truyền đến tin tức pháp sĩ xâm lấn. Lữ tiền bối thân là Thiên Đạo Minh Nguyên Anh tu sĩ tại Điền Thiên Thành, không thể không lưu lại cùng các thế lực khác thương nghị đối sách, thiếp thân cũng phải lưu lại." Mộ Phái Linh cắn môi hồng cẩn thận nói.
"Nói như thế đích xác là không thể trách các ngươi được. Bất quá Lữ sư huynh hắn hôm nay đang…" Hàn Lập sau khi tiếp tục dò hỏi thì đột nhiên nét mặt hơi lộ ra vẻ kinh ngạc, tạm ngừng lại.
Mộ Phái Linh ngẩn ra, không rõ ý Hàn Lập thì đột nhiên bên ngoài cấm chế truyền đến thanh âm của một nam tử tuổi còn trẻ.
"Mộ đạo hữu. Tại hạ Bạch Thư Quân, xin mời Mộ đạo hữu đi ra gặp mặt."
"Người kia là ai? Ngươi mới quen gần đây sao?" Thần thức Hàn Lập phóng ra ngoài, đảo qua một chút, phát hiện ra một gã thanh niên Kết Đan Kỳ tướng mạo nho nhã đang đứng ở ngoài cấm chế, đang ngẩng mặt nhìn lên lầu, có chút đăm chiêu nói.
Mộ Phái Linh trong lúc nghe thanh âm nam tử, sắc mặt trong nháy mắt trắng bệch đi một chút, lúc này nghe Hàn Lập hỏi vội vàng mở miệng giải thích:.
"Công tử đừng hiểu lầm. Người này là môn hạ đệ tử của một vị trưởng lão Thiên Cực Môn. Lúc trước trong lúc ngẫu nhiên nhìn thấy thiếp, sau đó gã vẫn dây dưa không ngớt. Thiếp đã nói mình là thị thiếp của công tử nhưng người này vẫn theo đuổi không bỏ. Ta cũng nên đuổi hắn đi."
"Có như sự tình vậy à? Lữ sư huynh có biết không?" Hàn Lập nhíu mày, thần sắc không thay đổi hỏi.
"Thiếp cũng nói qua với Cổ tiền bối việc này nhưng Lữ tiền bối tựa hồ cũng biết vị trưởng lão Thiên Cực Môn kia, hơn nữa còn có vẻ có chút cố kỵ. Bảo thiếp tạm thời phải giả vờ ứng phó với hắn, hết thảy để chờ công tử trở về rồi mới nói." Mộ Phái Linh thấy Hàn Lập cũng không có tức giận, trong lòng âm thầm thở phào một hơi trả lời.