Hàn Lập mặc dù không biết lai lịch cụ thể của Huyết Ma kiếm nhưng nếu vật ấy có ma khí phản phệ thì cũng không muốn Nam Cung Uyển sử dụng ma khí cực kỳ nguy hiểm này nên hắn chẳng chút khách khí thu lấy.
Đống đồ vật còn lại mặc dù có cả Ngưng Quang Kính và vài món Cổ Bảo khác nhưng hiển nhiên Nam Cung Uyển cũng không có ý muốn lấy đi, dù sao cũng muốn cấp cho vị sư tỷ này một chút mặt mũi.
Dù sao Cổ bảo Ngưng Quang Kính đã đi theo băng lãnh nữ tử nhiều năm, trong tu tiên giới không ít người đều biết bảo vật này, hai người hắn lấy đi sợ rằng sẽ gặp không ít phiền toái.
Lúc này Nam Cung Uyển đem cấm chế lệnh bài đặt vào giữa hai tay, nhẹ nhàng chà xát, sau khi hồng quang chớp động thì toát ra một cổ hắc khí màu đen như mực, sau đó hai bàn tay tách ra, lệnh bài nọ đã biến mất.
"Tốt rồi! Khốn Tâm Thuật cuối cùng cũng đã bị giải trừ. Bất quá trước khi đi thiếp còn muốn lưu lại cho sư tỷ mấy câu." Nam Cung Uyển sau khi giải trừ cấm chế, tâm tình rất tốt thản nhiên nói.
Hàn Lập tự nhiên không có ý phản đối.
Vì vậy, Nam Cung Uyển từ trên người lấy ra một khối ngọc giản màu trắng nhẹ nhàng đem áp vào trên trán.
Trên ngọc giản xuất hiện một trận quang mang chớp động, Nam Cung Uyển bắt đầu dùng thần thức lưu lại trong ngọc giản vài lời.
Sau thời gian chừng một chén trà nhỏ, nàng liền lấy ngọc giản ra khỏi trán, đem nó đặt vào cùng với đồng đồ vật trên mặt sàn đại sảnh rồi sau đó mới thu hết vào túi trữ vật, cột vào bên hông của nữ tử băng lãnh.
"Chúng ta đi thôi. Sư tỷ bị thiếp dùng Luân Hồi Thần Quang giam cầm thời gian dài như thế, không mất một ngày thời gian thì không tỉnh lại được." Nam Cung Uyển nhìn Hàn Lập mỉm cười, hơi ngượng ngùng giải thích.
Hàn Lập nhìn thấy thần tình ôn nhu của nàng, con tim đập rộn lên, nhẹ nhàng ôm lấy Nam Cung Uyển, pháp lực hai người gắn chặt với nhau, hóa thành một đạo trường hồng bay vụt ra đại sảnh.
"Chàng có ý tứ gì?" Tại đỉnh một tòa núi nhỏ vô danh tại biên giới của Bắc Lương Quốc, Nam Cung Uyển đứng dưới một cây cổ thụ, nhíu mày hỏi Hàn Lập.
"Vị thị thiếp kia của ta cùng Lạc Vân Tông Cổ sư huynh không biết vì sao vẫn ở tại Điền Thiên thành. Phỏng chừng hơn phân nửa là có liên quan đến việc pháp sĩ xâm lấn. Hai người này cùng ta có chút quan hệ, ta không có khả năng mặc kệ, bỏ lại bọn họ không đoái hoài một mình trở về được." Hàn Lập cùng Nam Cung Uyển sóng vai đứng, cảm giác được mùi u hương gần trong gang tấc, chậm rãi nói.