"Không quan hệ, thử trước rồi nói sau. Nếu thật không thể thành công, lúc đó đi cũng không muộn. Có ta che chở nàng, cho dù bị người ta hạ cấm chế, ta cũng có thể mang nàng thoát khỏi." Hàn Lập cười cười, giọng nói tràn ngập tự tin.
"Việc này.Được rồi! Thiếp mặc dù không biết thần thông của chàng lớn bao nhiêu, nhưng thấy chàng tự tin như thế, hẳn là có chút thủ đoạn. Bất quá chàng cũng không cần chủ động đi tìm nàng ta, cấm chế Lạc Vân Điện ở chỗ sư tỷ rất mạnh hay là để thiếp dụ nàng ta tới nơi này, sau đó hai người chúng ta mượn lực của cấm chế, xuất kỳ bất ý bắt giữ." Nam Cung Uyển nhìn hai mắt Hàn Lập trong chốc lát, tựa hồ biết không cách nào khuyên được Hàn Lập, khẽ cắn đôi môi đỏ mọng nói.
"Phương pháp này hiển nhiên càng ổn thỏa hơn. Bất quá cấm chế trong động phủ của nàng còn có thể dùng được sao? Lúc ta tiến vào đã phát hiện hình như cấm chế có chút không đầy đủ." Hàn Lập sau khi ngẩn người, liền vừa cười vừa nói:
"Yên tâm, mặc dù mấy chỗ cấm chế bề ngoài đã bị sư tỷ phá hủy. Nhưng thiếp còn có một loại cấm chế bí ẩn phi thường lợi hại không bị phát hiện, còn có thể sử dụng." Nam Cung Uyển không chút suy nghĩ liền nói.
"Tốt! Nếu đã như thế, vậy hãy tiến hành đi. Trên người ta có chứa mấy bộ khí cụ bày trận, mặc dù không lợi hại bao nhiêu nhưng sau khi bố trí cũng có thể tạo được tác dụng nhất định." Hàn Lập sờ sờ cằm nói.
"Còn có trận kỳ? Thực quá tốt rồi. Việc này không nên chậm trễ, trước cho thiếp nửa ngày thời gian để thiếp loại bỏ cấm chế khác trên người, khôi phục lại pháp lực để trợ giúp chàng một tay. Chàng trước hãy bố trí pháp trận đi." Nam Cung Uyển nghe Hàn Lập nói như thế, trong lòng liền tăng thêm vài phần tin tưởng.
"Nhưng nếu chúng ta có thể chế trụ sư tỷ nàng, chẳng lẽ không thể lợi dụng cơ hội khống chế Yểm Nguyệt Tông sao? Khi đó chúng ta cũng không cần phải chật vật chạy trốn làm gì cả." Hàn Lập sau khi ngẫm lại, có chút nghi hoặc nói.
"Điều này sợ rằng không được. Yểm Nguyệt Tông của thiếp ngoại trừ sư tỷ còn có một vị sư huynh khác cũng là tu sĩ Nguyên Anh Kỳ. Mặc dù huynh ấy làm người không tệ nhưng khẳng định sẽ không để thiếp danh bất chính ngôn bất thuận lên làm đại trưởng lão đâu. Mà thiếp cũng không có tâm tư tranh quyền đoạt lợi. Chỉ cần có một chỗ u tĩnh để an tâm tu luyện là được." Nam Cung Uyển sau khi ngẩn ra, liền lắc đầu nói.
"Nếu nói như thế thì thôi vậy. Nếu hết thảy đều thuận lợi, nàng liền theo ta quay về Lạc Vân Tông. Cho dù thế lực Cửu Quốc Minh có lớn mạnh đi nữa, cho dù Ngụy Vô Nhai có yêu mến Ngụy Ly Thần đi nữa thì hiện giờ pháp sĩ xâm lấn đang xâm lấn, lão ta cũng tuyệt không có dũng khí dễ dàng đắc tội Thiên Đạo Minh cùng hai tu sĩ Nguyên Anh Kỳ nơi chỗ ta đâu." Hàn Lập gật đầu, cười lạnh nói.