Nữ tử áo trắng vừa thấy Hàn Lập đi vào, cầm ngân kiếm đang vuốt ve trong tay đưa trở về hộp gỗ, sau đó ngẩng đầu, bình tĩnh nhìn Hàn Lập.
Một khuôn mặt cực kỳ xinh đẹp xuất hiện trước mặt Hàn Lập.
Chiếc cằm trái xoan, sóng mũi thanh tú, đôi mắt trong suốt say lòng người, mọi thứ đối với Hàn Lập quen thuộc như thế, động tâm như thế, trong lòng hắn tự nhiên sinh ra một loại cảm giác ấm áp nói không nên lời.
Phảng phất giống như đã cùng nữ tử này trải qua trăm ngàn năm.
Cái gì tâm cảnh, cái gì khẩu quyết, trong lúc này đã bị Hàn Lập vứt bỏ lại phía sau, tùy ý để cho thứ tình cảm mãnh liệt mà trước kia đã thể nghiệm qua trong nháy mắt tràn ngập trong lòng.
Nam Cung Uyển thấy ánh mắt Hàn Lập to gan như thế, đầu tiên là ngẩn ra nhưng sau đó trong đôi mắt đẹp như nghĩ tới hình ảnh một người nào đó, đôi mi thanh tú khẽ nhíu lại.
"Ngọc nhi, ngươi lui xuống trước đi. Ta muốn một mình nói chuyện với người này." Nam Cung Uyển hé miệng, ra lệnh đối với nữ tử trẻ tuổi đã dẫn Hàn Lập tiến vào.
"Vâng, sư tổ!" Cô gái áo vàng nọ đầu tiên là ngẩn ra, nhưng lập tức cúi đầu đáp ứng.
Nàng lặng yên rời khỏi đại sảnh không thấy bóng dáng.
Hàn Lập yên lặng chờ nữ tử này biến mất, mới nhìn một chút, dùng thần thức quét bốn phía, xác thực phụ cận đại sảnh không có bóng dáng tu sĩ nào.
Lúc này hắn mới nhìn chằm chằm Nam Cung Uyển, không nói hai lời, hai tay bắt quyết, một tiếng "dát băng" bạo liệt trong cơ thể bỗng nhiên truyền ra, tiếp theo thân hình đột ngột cao lên, đồng thời thanh quang trên mặt Hàn Lập chớp lên, hiện ra hình dáng thật của hắn.
"Quả nhiên là ngươi! Hàn Lập!" Trên khuôn mặt xinh đẹp của Nam Cung Uyển hiện lên một tia phức tạp nhưng bộ dáng cũng không có giật mình, chỉ âm thầm thở dài một tiếng.
"Ngươi.ngươi biết ta sẽ đến!" Khuôn mặt vốn đã hồi phục của Hàn Lập, cũng không biết xưng hô nữ tử này như thế nào cho đúng, có chút vụng về nói ra một câu ngớ ngẫn.
Lời vừa ra khỏi miệng, Hàn Lập cũng có chút hối hận, không khỏi bối rối.
"Chàng nha! Gọi thiếp là Uyển Nhi đi!" Nam Cung Uyển nhìn thấy bộ dáng ngây ngốc của Hàn Lập, gương mặt xinh đẹp bỗng nhiên nhiên mỉm cười nói.
Đôi mắt sáng long lanh, khuôn mặt hớp hồn. "Uyển nhi!" Trong lòng Hàn Lập vui mừng, không nhịn được, khẽ gọi.
Hắn vốn còn có chút bất an, nhưng rút cuộc cũng yên tâm.
Đích xác nữ tử này đối với hắn không phải là không có cảm giác, nếu không cũng sẽ không hiển lộ ánh mắt như thế.
Trong lúc nhất thời, Hàn Lập khẩn trương nhìn dung nhan tuyệt sắc của nữ tử này, có chút si mê.
"Ta có cái gì đẹp, chẳng lẽ so với thị thiếp mới thu nhận kia của ngươi lại hơn sao chứ?" Nam Cung Uyển sau khi đỏ mặt, liền nghiêng đầu thản nhiên nói.