Đối với tiểu nha đầu mình dắt lên Hoàng Phong cốc này, Hàn Lập có ấn tượng rất sâu nhưng sau khi nghĩ đến Mã sư huynh – sư phụ của nàng bất chợt trong lòng lại sinh ra cảm giác thê lương.
Với niên kỷ của Mã lão đầu thì không thể Kết Đan. Vị lão nhân có giao tình tốt với hắn bây giờ chỉ sợ đã hóa thành một nắm đất vàng.
"Tiểu nha đầu?! Tiêu sư muội bây giờ cũng không còn là tiểu nha đầu nữa mà đã lập gia đình rồi, ngoài ra hơn mười năm trước đã tiến vào Kết Đan kỳ." Niếp Doanh nói, khóe môi ẩn hiện nụ cười.
"Ồ, nàng ấy cũng tiến vào Kết Đan kỳ rồi sao? Đúng là ngoài dự liệu của ta." Hàn Lập sau khi ngơ ngác bật cười.
"Ta từng nghe sư muội nói vài lần về chuyện năm đó với Hàn tiền bối, hoàn toàn không quên ân đức của người, ghi tận trong tâm." Niếp Doanh dịu dàng nói.
"Ta năm đó mang nàng vào sơn môn cũng chỉ là do tư chất của nàng ta không tồi, nhất thời cao hứng mà thôi. Hiện nay cảnh còn người mất, còn gì để lưu luyến." Nụ cười trên huôn mặt Hàn Lập biến mất, bình thản nói.
Thấy khuyên như vậy mà Hàn Lập hoàn toàn không còn ý quay về Hoàng Phong cốc nên Niếp Doanh cùng Lôi Vạn Hạc cũng chỉ còn biết nhìn nhau cười khổ.
Đối với nguyên nhân tại sao Hàn Lập không muốn trở về, cả hai đều thông minh nên tất nhiên là đoán được bảy, tám phần.
Năm đó đệ tử hạch tâm trốn vào Cửu Quốc minh không có mặt Hàn Lập ở trong đó. Tên Trúc Cơ nhỏ nhoi ngày nào bây giờ lại thành Hàn tiền bối đã bị bỏ rơi, đưa ra làm tốt thí giương đông kích tây mà thôi.
Khó trách đối phương vô cùng lạnh nhạt với Hoàng Phong cốc, hoàn toàn không có chút ý tứ trở lại.
Khi hai người bất đắc dĩ thì Hàn Lập chìm trong im lặng đột nhiên lên tiếng hỏi một tu sĩ của Yểm Nguyệt Tông.
"Yểm Nguyệt Tông các người có phải có một nữ tu sĩ gọi là Nam Cung Uyển hay không? Nàng hiện nay như thế nào?" Âm thanh Hàn Lập có chút trầm thấp.
"Tiền bối biết Nam Cung sư thúc? Hiện nay sư thúc đang tọa trấn tại bản môn, tất cả đều rất tốt." Đầu tiên tu sĩ tên là Đường Minh Hoa hơi ngẩn ra nhưng sau đó liền cung kính đáp lời.
"Sư thúc? Nàng cũng đã lên Nguyên Anh kỳ?" Hàn Lập kinh ngạc, trong giọng nói không che dấu chút vui mừng.
"Hơn trăm năm trước Nam Cung sư thúc đã kết nguyên anh thành công. Hôm nay Nam Cung sư thúc cũng là một trong những vị trưởng lão của bổn môn.Tiền bối là người quen cũ của Nam Cung sư thúc sao?" Trung niên tu sĩ bộ dáng vô cùng ân cần, giải thích rõ ràng.
Với hắn mà nói có cơ hội kết giao cùng một tu sĩ Nguyên Anh kỳ thì sau này sẽ thu được nhiều chỗ tốt.