Sau khi dùng Lôi Độn Thuật một hơi độn ra hơn trăm dặm, Hàn Lập mới dừng lại quan sát phương hướng một chút rồi mặc huyết sắc phi phong, hóa thành một đoàn huyết quang, phá không bay đi.
Sau khi bay được hơn ngàn dặm thì hắn nhìn thấy phía dưới xuất hiện đội ngũ vài vạn người Mộ Lan, trong lòng vừa động dừng lại.
Lúc còn ở Lạc Vân Tông, hắn cũng cùng lão giả tóc bạc trò chuyện qua về tình hình giao chiến giữa Mộ Lan pháp sĩ cùng Thiên Nam tu sĩ.
Biết rằng mặc dù Mộ Lan tộc bình thường không thể tu luyện linh thuật nhưng mỗi lần tiến công, Mộ Lan pháp sĩ vẫn tổ chức không ít thanh niên trai tráng phàm nhân thành một bộ lạc tạm thời, thừa dịp Thiên Nam tu sĩ không có cách nào ở bên cạnh chiếu cố, chém giết để chiếm hữu các loại linh thạch tài liệu nguyên quáng của Thiên Nam. Cứ như vậy, cho dù sau một thời gian, Mộ Lan pháp sĩ cuối cùng thất bại quay về nhưng cũng không phải là về tay không.
Loại hành động cướp bóc này tự nhiên làm cho Cửu Quốc Minh mắng to không thôi. Nhưng nhất thời cũng không có cách phân tâm về việc này.
Dù sao số tu sĩ được phái đi đóng ở đây rất ít, không chống lại được pháp sĩ cấp cao của Mộ Lan phái. Nhưng nếu phái nhiều tu sĩ đến thì lại ảnh hưởng đến phía chiến trường đang cùng pháp sĩ tranh đấu.
Biện pháp khả thi nhất là chờ sau khi các pháp sĩ đó khai thác xong nguyên liệu, quặng mỏ thì lại phái tu sĩ đi đoạt lại, cũng tiện tay đem đám phàm nhân Mộ Lan tiêu diệt.
Đáng tiếc chính là đám Mộ Lan căn bản không quan tâm đến sống chết của đám phàm nhân, cứ một nhóm bị diệt thì lại có một nhóm khác đi lên, căn bản là dùng mạng người đổi lấy tài nguyên trân quý. Hơn nữa bọn họ lại thường xuyên thiết lập bẫy, gây thiệt hại nặng cho các tu sĩ đến đoạt lại quặng mỏ.
Kể từ đó, do tổn thất không ít tu sĩ Cửu Quốc Minh dứt khoát đối với việc này mắt nhăm mắt mở cho qua, vả lại chỉ trong thời gian ngắn như vậy, Người Mộ Lan cho dù điên cuồng khai thác thì cũng không có cướp đi được bao nhiêu tư nguyên linh thạch. Chỉ cần nhanh chóng đánh lui đại quân pháp sĩ thì đám phàm nhân Mộ Lan này cũng sẽ ngoan ngoãn rút đi.
Đội ngũ xe trâu, xe ngựa này rất nhiều lại đi về hướng Thiên Nam, bên cạnh đó trong đám người này đa số là thanh niên nam nữ tuổi còn trẻ, hẳn là một bộ lạc nhỏ đi chiếm đoạt tài nguyên của Thiên Nam.
Hàn Lập đứng ở trên đội ngũ này, thần thức cường đại đảo qua một cái, bên trong chỉ có một gã pháp sĩ Trúc Cơ Kỳ ba gã pháp sĩ Luyện Khí Kỳ, không thể uy hiếp đến hắn.