Giá gỗ chia làm ba hàng đặt tại vị trí giữa tầng một khiến cho người ta liếc mắt một cái có thể nhìn thấy rõ ràng mọi thứ.
Trên giá gỗ thứ nhất tất cả đều là các Cổ Bảo, pháp bảo hào quang khác nhau, số lượng có tới mười sáu kiện.
Trên giá gỗ thứ hai sắp xếp các loại hi hữu tài liệu màu sắc khác nhau, vừa có khối sắt cỡ nắm tay lớn nhỏ khác nhau, vừa có loại huyết hồng tinh oánh phảng phất như bảo thạch.
Trên giá gỗ thứ ba có ít đồ vật nhất, chỉ có vài cái bình lớn nhỏ, cao độ vài tấc mà thôi. Xem bộ dáng thì bên trong chắc là chứa một ít đan dược.
Hàn Lập nhìn đám bảo vật này đảo mắt qua một chút nhưng trên mặt không chút thay đổi, nhìn không ra vẻ hỉ nộ ái ố.
Những người còn lại mặc dù nét mặt vẫn duy trì vẻ trấn định, cũng chưa có người nào mạo muội tiến lên thưởng ngoạn bảo vật, nhưng mục quang không ngừng đánh giá công dụng cùng giá trị của bảo vật.
Cố gắng suy nghĩ làm cách nào chiếm được sao tiên cơ.
Một lát sau, Nam Lũng Hầu thay mặt mọi người tiến lên kiểm nghiệm các bảo vật này, những người khác dường như cùng hòa khí nghị luận xem nguồn gốc và công dụng của các bảo vật. Về phần tâm lý bên trong có mang kế hoạch nham hiểm nào không thì cũng chỉ có chính mình rõ ràng.
Lúc này Hàn Lập lại nhìn chung quanh thì thấy không có gì ngoại trừ một cái bồ đoàn cùng một chậu cây nhỏ trồng cỏ xanh biếc đặt ở cửa sổ lầu các.
Hàn Lập trong lòng vừa động, vừa định bước tới thì bóng người chợt lóe lên, bạch sam lão giả thân hình chợt lóe đã đi tới trước bồ đoàn.
Hắn khoát tay đem bồ đoàn thu vào trong tay lật qua lật lại thoạt nhìn.
Hàn Lập sau khi nhướng mày thì đi tới cửa sổ nơi đặt chậu cây cỏ nhỏ, cẩn thận quan sát.
"Hàn tiền bối như thế nào đối với Âm Ngưng thảo này cũng cảm thấy hứng thú? Cây cỏ này mặc dù rất hiếm có nhưng chỉ có tác dụng tốt nhất là làm thuốc dẫn luyện chế các loại âm hàn đan dược, có thể làm cho tính bình của đan dược tăng thêm ba phần".
Hàn Lập mới nhìn qua thì phía sau có thanh âm nhu hòa dễ nghe của nữ tử truyền đến.
Hàn Lập trong mắt dị sắc chợt lóe, chậm rãi xoay người lại, đúng là Yến Như Yên đang đứng ở phía xa sau người hắn.
"Âm Ngưng thảo cùng các linh thảo khác có chút bất đồng, chỉ có loại trăm năm tuổi mới ẩn chứa Địa Âm hàn dược tính cực mạnh, Âm Ngưng thảo ở đây còn non căn bản không sử dụng được làm gì" Hàn Lập thản nhiên nói sau đó ánh mắt có chút đảo qua nhìn Vương Thiền đang đi theo sau Vương Thiên Cổ, hưng phấn cùng vị nhị bá này nhỏ giọng nói thầm cái gì, căn bản không chú ý tới tình hình nơi này.