"Xem ra Vưu đạo hữu gặp phải phiền toái rồi. Bất quá chỉ có hai gã pháp sĩ xuất hiện mà thôi, sao mọi người không nhất tề xuất thủ!" Nam Lũng Hầu quyết đoán nói sau đó thân hình hóa thành một đoàn kim mang bay vọt lên.
Mọi người còn lại đều liếc mắt nhìn nhau một cái rồi cũng không có dị nghị gì nhất loạt hiện thân.
Nhất thời tám đạo quang hoa màu sắc khác nhau từ gò núi bay lên vội vàng bay về phía trước mặt nghênh đón đạo bạch hồng quang mang đang chạy trốn.
Đạo bạch hồng quang nguyên vốn là đang chạy đến nơi này vừa thấy tình cảnh này, độn tốc lập tức nhanh hơn ba phần, trong nháy mắt đã tới ngay trước mặt đám người Hàn Lập, quang hoa thu liễm lộ ra khuôn mặt lạnh lùng của tu sĩ họ Vưu.
Sắc mặt có chút trắng bệch, xem ra có chút bộ dáng tổn thương và tức giận.
"Đa tạ chư vị đạo hữu tới tiếp ứng, Vưu mỗ cảm kích vô cùng!" Tu sĩ mặt lạnh hai tay liền ôm quyền, trên mặt thần sắc lo âu biến mất cảm kích nói.
"Đâu có gì! Đạo hữu không sao chứ? Bất quá, tại sao lại có hai gã pháp sĩ truy tìm đạo hữu. Ta nhớ kỹ hình như vốn chỉ có một người?" Nam Lũng Hầu đồng dạng dừng độn quang, thân hình hiện ra phiêu phù trên không trung, nhìn quan tâm hỏi.
"Không việc gì, chỉ bất quá ta cùng một gã tranh đấu hơn nửa ngày thì đối phương lại có trợ thủ, ta chỉ còn cách bỏ chạy hai ngày hai đêm, nguyên khí hao tổn một phần!" Tu sĩ mặt lạnh cười khổ có chút bất đắc dĩ nói.
"Cũng khó trách đạo hữu phải bỏ chạy khi đồng thời phải đối mặt với hai gã pháp sĩ cùng cấp. Trong chúng ta ngoại trừ Nam Lũng đạo hữu cùng Vân đạo hữu thì người khác mà gặp cũng chỉ có thể tạm tránh đi thôi." Lão phụ nhân thở dài, nói.
"Bất quá hai người đang truy đuổi đạo hữu tu vi thần thông tạm không nói đến nhưng lá gan thật sự rất lớn. Đến bây giờ, lại còn không có ý thối lui, chẳng lẽ thật muốn lấy trứng chọi đá hay sao?" Hàn Lập hướng xa xa nhìn rồi đột nhiên cười rộ lên.
Thật ra không cần Hàn Lập nói những người khác tự nhiên cũng chứng kiến.
Hai gã pháp sĩ đối diện vừa thấy đám người Hàn Lập hiện thân, mặc dù từ xa dừng lại nhưng cũng không có lập tức đào tẩu, mà đứng tại chỗ lạnh lùng quan sát bọn họ.
Nhưng hình dáng tướng mạo hai người này dưới thần thức cường đại của đám người Hàn Lập cũng thấy được nét cơ bản.
Một gã sắc mặt vàng óng ánh, đầu đội ma quan, một gã tướng mạo dữ tợn, toàn thân áo lục, đều là pháp sĩ Nguyên Anh Sơ Kỳ.
Nam Lũng Hầu thấy cảnh này thì hừ lạnh một tiếng. hướng đối diện lạnh như băng nói: