Ngay khi Hàn Lập bước vào bên trong lầu các thì thấy Mộ Phái Linh đã ngồi trong đó rồi. Khi thấy Hàn Lập bước vào, liền hướng mắt nhìn tới rồi đứng dậy, người ngọc thước tha bước tới hỏi thăm.
Thấy vậy Hàn Lập liền khoát tay chặn lại nói.:
"Sau này không thấy ta ở đây thì cũng không cần chờ ta nữa. Trong lúc giao dịch mua bán ta không thể biết ngươi như thế nào. Nếu ngươi gặp việc gì không hay thì ta có đây một đôi tương xứng tâm linh, ngươi đeo một cái bên người. Nếu ngươi gặp việc gì quan trọng hay là nguy hiểm chỉ cần rót linh lực vào đấy thì ta sẽ có mặt ngay lập tức. Nó chẳng những tạo ra một tầng phòng hộ mà ngay cả ta khi cách xa ngàn dặm cũng cảm ứng được ngay".
Nói xong lời này, Hàn Lập lấy ra từ trên người một đôi bích lam ngọc bội, rồi lấy một cái đưa cho người này.
"Đa tạ công tử!"
Mộ Phái Linh mới đầu giật mình sau đó sắc mặt liền ửng đỏ lên. Thấp giọng cảm tạ, tiếp nhận cái ngọc bội này rồi đeo nó vào thắt lưng.
Sau khi phân phó phòng ốc cho Mộ Phái Linh xong thì Hàn Lập cũng đi lên trên lầu.
Nữ nhân này nhìn bóng Hàn Lập khuất dạng rồi mới lấy cái ngọc bội ở thắt lưng ra xem với vẻ mặt mười phần hưng phấn vui vẻ.
Ở trên lầu Hàn Lập tìm được một cái phòng ngủ ngồi xuống nhắm mắt dưỡng thần. Nhưng sau khi nghỉ khoảng vài canh giờ Hàn Lập mở mắt ra quay đầu nhìn ra bóng đêm bên ngoài cửa sổ. Thì thào tự nói một mình.
"Xem ra thời gian cũng không sai biệt lắm. Cũng nên đi bái phỏng người nọ một chút" Nói xong lời này Hàn Lập liền rời khỏi gường đi ra khỏi phòng.
Hắn đi ra khỏi lầu các mà không gây ra một chút tiếng động nào cả. Nhắm hướng Thiên Thành quen thuộc mà đi tới.
Không lâu sau đó, Hàn lập xuất hiện trước một toà kiến trúc.
Nhìn lên bên trên cửa thì thấy một tấm bảng với ba chữ màu vàng lớn "Tinh Long Các " hắn sờ sờ cằm rồi hướng vào bên trong liếc mắt nhìn một cái rồi cũng không có chần chừ mà liền đi vào.
"Hoan nghênh đạo hữu quang lâm bổn các! Không nghĩ tới Hàn đạo hữu thật là một người đúng giờ. Lúc này đúng vào giờ đã ước hẹn" Hàn Lập mới tiến vào bên trong lầu các, cả phòng liền sáng rực lên. Thiên Tinh Chân Nhân mà hắn thấy lúc ban ngày đang ngồi trên cái bàn dài mỉm cười nhìn ra.
"Một khi là Hàn mỗ đã chủ động ước hẹn với chân nhân thì làm sao mà tới trễ được chứ. Nhưng xem ra thì thấy chân nhân đã đợi ở đây một khoảng thời gian rồi. Tại hạ thật là có lỗi!" Hàn Lập bất động thanh sắc nói, sau đó vung tay một cái, một cổ lực lượng vô hình đem đại môn của lầu cát nâng lên rồi nhẹ nhàng đóng lại.
Thiên Tinh Chân Nhân thấy vậy, mỉm cười rồi nói.:
"Lúc ban ngày khi đạo hữu rời đi đã truyền âm hướng tới bần đạo nói là trong tay còn có hồn thạch. Chẳng lẽ lời ấy là giả sao?" Hỏi xong câu này, ánh mắt của lão đạo khép lại, có bộ dạng dường như không quá tin tưởng vào việc này.