Thời điểm mấy tên tu sĩ Kết Đan Quỷ Linh Môn bị tiêu diệt toàn bộ, đại môn của phòng bế quan tại Yểm Nguyệt Tông một lần nữa được mở ra, tu sĩ áo bào trơn mặt trầm như nước đi tới.
Vài tên đệ tử đắc lực của hắn đồng thời bị giết, điều này làm cho lão ma Nguyên Anh Kỳ đang bế quan không thể xem như không biết. Lúc này không nói một lời thả ra mấy đạo phù truyền tin, cấp cho tất cả phân đàn Quỷ Linh Môn tại Việt Quốc phát ra tin tức, lập tức tra rõ chuyện mấy tên đệ tử bị ngộ hại. Hắn muốn tự thân xuất mã, xem một chút rốt cục là ai phía sau dám hạ độc thủ đối với môn hạ của Toái Hồn môn.
Có điều, hành động của hắn rõ ràng là chậm một bước.
Không chờ ma đạo Quỷ Linh Môn tìm tới, Hàn Lập đã bay khỏi Việt Quốc, bắt đầu đi ngang qua Nguyên Vũ Quốc.
Cuối cùng vị Toái Hồn Chân Nhân này không thu hoạch được gì, chỉ đại khái biết, mấy tên đệ tử của mình bị một tên tu sĩ Nguyên Anh Kỳ không biết tên tiêu diệt. Đối phương đã rời xa Việt Quốc, khiến cho hắn nổi trận lôi đình.
Mà hơn mười ngày sau, Hạm Vân Chi cũng ủ rũ trở về Kỳ Linh Sơn tại Thiên La Quốc, quỳ trước gian thạch thất đen nhánh, nói lại chuyện đã trải qua một lần, tự mình thỉnh tội lão giả trong thất.
"Các ngươi tại ngoài mấy trăm dặm đã bị đối phương phát hiện. Tất cả những người khác cùng tu sĩ Quỷ Linh Môn đều bị tiêu diệt, chỉ có ngươi bình yên thoát ra?" Trong lời nói của lão giả mang một tia cổ quái.
"Không sai, sư bá. Vân Chi cùng đám người Liễu sư muội chia nhau chạy trối chết, kết quả chỉ có một mình ta có thể chạy thoát. Những người khác không rõ ở nơi nào. Không biết chừng còn chưa gặp phải độc thủ".
Hạm Vân Chi không biết vì sao lại giấu diếm vị tu sĩ Nguyên Anh Kỳ không biết tên kia, tựa hồ vì nhận ra nàng mà thả đi, chỉ hàm hồ là nói mình chạy thoát.
"Người nọ nếu có thể giam cầm Mộc Linh Anh, hiển nhiên tám chín phần là tu sĩ Nguyên Anh Kỳ. Nhưng có thể ở ngoài trăm dặm phát hiện hành tung của các ngươi, việc này có thể rất đáng sợ. Theo ta được biết, tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ cả Thiên Nam căn bản không có mấy người. Chẳng lẽ thật sự là một trong mấy lão bất tử này" Thanh âm lão giả trầm xuống, mang theo một tia kiêng kỵ.
"Cái này sư điệt không rõ ràng lắm. Bởi vì thần thức đối phương thật sự cường đại, nên con không dám đuổi theo đối phương. Chỉ có thể từ xa cảm ứng được người này rời đi Việt Quốc, xuyên qua Nguyên Vũ bay về phía bắc. Bởi vì phía trước là thế lực của chánh đạo cùng Thiên Đạo Minh, sư điệt không dám đi theo nữa, cuối cùng cũng không biết được đối phương là người phương nào, không thể làm gì khác hơn là quay về bổn tông. Thỉnh sư bá thứ tội".