"Bùm" một tiếng vang lên, một quyền cực mạnh của đại hán giáng xuống lưng của Hàn Lập.
Lúc mới đầu đại hán rất là hưng phấn tự tin nhưng sau đó sắc mặt liền đại biến.
Thanh quang chợt loé lên, đại hán giống như là bị một cái chuỳ lớn đánh phải liền bay ngược trở về sau.
Thấy vậy trung niên nho sinh sắc mặt liền thay đổi lộ ra vẻ kinh ngạc.
Bởi vì thân hình khổng lồ của đại hán bị bắn mạnh tới trước mặt hắn, chậm lại rồi hai chân chạm xuống đất dừng lại đứng im, không có chút kỳ lạ gì xảy ra.
"Lệ huynh không có sao chứ! Ngươi có bị thương hay không!"
Nho sinh mới nhìn thì thấy giống như một văn nhân trói gà không chặt, nhưng do thường xuyên tiếp xúc với đại hán nên cũng hiểu đôi chút về các loại công phu trên giang hồ, bởi có những loại võ công đả thương một cách vô hình cho nên lo lắng hỏi.
"Không có việc gì, ta không bị thương. Thân thủ của đối phương thâm sâu khôn lường, nhưng xem ra không có ác ý".
Lệ đại hán sau khi dò xét bản thân một hồi, thấy không có gì tổn hại, không khỏi kinh nghi thấp giọng nói.
Nho sinh vừa nghe thế, ra vẻ hiểu được, gật gật đầu rồi quay sang phía Hàn Lập.
"Vị tráng sĩ này, tại hạ là Hàn Thiên Khiếu chính là chủ nhân của Hàn gia không biết tráng sĩ đến đây có cần gì đến Hàn mỗ hay không?" Nho sinh bình tĩnh nói, thần sắc không chút rối loạn.
"Chủ nhân của Hàn gia".
Hàn Lập cuối cùng cũng chậm rãi quay đầu lại.
"Ngươi…"
"Không có khả năng".
"Hừ, các hạ nói vậy nghĩa là có ý gì?"
Không chờ Hàn Lập nói thêm mà cả Nho Sinh cùng với Đại Hán sau khi thấy rõ tướng mạo của Hàn Lập liền đồng thời thất thanh kêu lên. Nhưng sau đó Nho sinh dường như nhớ ra việc gì liền trấn tỉnh lại như thường.
Một lúc sau thì Đại hán cũng lộ ra vẻ không mấy thân thiện.
"Các ngươi nhận ra ta?"
Hàn Lập nhướng mày đưa ánh mắt nhìn qua hai người một chút, dường như muốn từ hai người này tìm ra một chút hình dáng quen thuộc nào đó, nhưng cuối cùng cũng chỉ cười khổ không thấy được chút gì cả.
"Các hạ còn hỏi sao? Ngươi một khi đã nhìn qua bức hoạ của Tứ thúc tổ để dịch dung giả dạng thì vì sao không dám thừa nhận chứ" Nho sinh gương mắt nhìn thẳng tới Hàn Lập rồi từng chữ nói ra.
"Tứ Thúc tổ?"
Hàn Lập nghe nói vậy trên miệng liền cười khẽ. Năm đó khi còn ở nhà thì hắn đứng hàng thứ tư vậy nói đến Tứ Thúc tổ thì chỉ là hắn chứ còn ai vô đây nữa.
Hắn chỉ không rõ một chuyện là từ lúc hắn trưởng thành thì đâu còn ai nhìn thấy được hắn. Vì vậy làm sau mấy kẻ hậu nhân của Hàn gia lại biết đến hắn.
"Ồ! Ta có khi nào nói là Tứ thúc tổ của các ngươi. Chẳng lẽ tướng mạo của ta do trời sinh như thế lại không được à?" Hàn Lập vừa cười vừa nói.
"Thế gian người có thể giống nhau đó là chuyện bình thường. Nhưng mà dung mạo lại quá giống với tổ tiên hơn nữa lại còn ở trong từ đường của Hàn gia thì có lẽ chỉ có các hạ mà thôi" Nho sinh liền tức giận, lạnh lùng nói.