Vừa tới cửa tiểu lâu liền xuất hiện một tên tiểu nhị mời Hàn Lập vào bên trong.
Hàn Lập cũng không đi lên lầu mà tìm một chỗ khuất ở góc tầng trệt của tửu lâu rồi ngồi xuống. Hắn kêu vài món ăn đơn giản, không nói lời nào mà đưa mắt nhìn khắp nơi trong tửu lâu từ từ nhận xét.
Ở trong này, khách nhân đông đảo so với lúc trước đây khi Hàn Lập còn làm việc cũng không khác bao nhiêu. Không kể là khuân vác, kiệu phu hay tiểu sinh ai ai cũng có cả.
Duy nhất chỉ có một bàn với vài đại hán thân kình trang đang ngồi là đáng chú ý thôi.
Bàn này có khoảng năm, sáu người. Mỗi người lại đem theo một cái bao lớn đặt ở chỗ thuận tay có thể lấy ngay. Hàn Lập không cần dùng thần thức dò xét cũng biết ngay đó là các loại vũ khí đao kiếm… Qua phục sức của những người này có thể thấy họ thuộc vào một bang phái nào đó.
Tuy nhiên, như vậy cũng tạo cho Hàn Lập một cảm giác thân thiết giống như ngày trước lúc còn ở Thất Huyền Môn.
Thần thức chuyển tới những người này, mặc dù họ hạ giọng nói rất nhỏ, nhưng vẫn lọt vào tai Hàn Lập rất rõ ràng, quả nhiên toàn là những việc chém giết giữa các bang hội với nhau. Hàn Lập thấy vậy không có hứng thú nghe tiếp liền dời đi qua những người khác.
Ngay lúc này, từ bên ngoài tửu lâu có hai gã nho sinh còn trẻ, hai người này vừa nói chuyện vừa tiến vào bên trong tửu lâu.
"Nghe nói lúc này Hàn thị lang đang hồi hương tế tổ. Chẳng những Châu lệnh đại nhân tự mình đến bái hội mà còn có hai nhà Phạm, Lý cũng phái người tới. Xem ra Hàn gia phải tổ chức long trọng để đón tiếp rồi, thật không thể nào qua loa được".
"Cũng không thực vậy! Nghe nói lần này tế tổ, Hàn Gia phát ra tín hàm đưa khắp nơi bất kể là người nào mà là tộc nhân đều phải quay về. Ở Kính Châu này ai có chút tiếng tăm đều gửi người tới xem lễ. Ta thấy Hàn gia phát triển rất nhanh sau này cũng như hai nhà Phạm, Lý trở thành tam đại thế gia ở Kính Châu này đây".
"Ha ha! Nghe nói Hàn gia mới quật khởi lên không qua một trăm năm. Thế nhưng lại có thanh thế như vậy. Thật sự là khó tin".
"Chuyện này cũng có chút kỳ quái. Theo Hàn gia thì có một thế hệ con cháu bên ngoại của họ quật khởi lên. Từ đó con cháu liên tục thi đậu làm quan lớn rồi tích luỹ dần dần. Vì vậy tới ngày hôm nay có được như vậy cũng không có gì lạ. Không bằng chúng ta cũng nên đến đó xem một chút đi".
Hai gã nho sinh lựa chọn một cái bàn gần chỗ của Hàn Lập rồi ngồi xuống.
"Hàn gia" Hàn lập vừa nghe nói thế liền rùng mình, vội vàng chú ý nghe tiếp. Nhưng hai người đó lại chuyển để tài, đàm luận một ít việc về kinh thư, thi cử nên làm cho Hàn Lập cảm thấy thất vọng.