Kính Châu là một vùng hẻo lánh nằm ở phía tây bắc của Việt Quốc. Bởi là chỗ hẻo lánh nên thành thị lớn rất ít, nhưng các loại như hương trấn nhỏ thì nằm rãi rác ra. Bên trong biên giới thì đồi núi chập chùng, hoang vắng rất ít người ở.
Do vậy đạo tặc thổ phỉ ở đây có rất nhiều so với những nơi khác. Các nhân vật võ lâm giang hồ không ít nhưng cũng không ai có thể đứng lên để làm bá chủ thống nhất vùng này.
Nhưng mà nơi đây cũng tạo thành những tiêu cục lớn và mạnh so với thổ phỉ ở vùng Kinh Châu này cũng không thua sút mấy.
Vào một ngày, ở bên đường của vùng hoang dã của Kính Châu có một cảnh như sau.
Ước chừng khoảng hơn một trăm nam tử cường tráng mặc quần áo bằng vải thô, mỗi người đều quấn một cái khăn đen trên đầu, cầm đủ loại binh khí đang vây công một nhóm người áo xanh hơn ba mươi người mà đám người áo xanh đó đang bảo vệ một đoàn xe ngựa. Thì đây đúng là một cuộc chiến gian nan và đẫm máu giữa thổ phỉ và tiêu cục bảo vệ hàng hoá.
Phía sau đám thổ phỉ này còn có ba gã hắc y nhân, lạnh lùng đứng nhìn, trên mặt thoảng ra vẻ rất là ác độc.
Còn bên cạnh các loại xe ngựa là những tên gia đinh cường tráng đang cầm các loại côn bổng đứng thủ thế, sắc mặt có chút lo sợ.
Phía sau ba, bốn chiếc xe có vài người phụ nữ với trẻ em mặc trang phục sang trọng. Còn phía trước là một chiếc xe ngựa lớn trong đó có một vị trung niên nho sinh đang ngồi ngay ngắn không chút gì là sợ hãi.
Người này để râu ba chòm đen nhánh, bóng mượt, mặc dù trông giống như là một kẻ trói gà không chặt, nhưng lại có khí thế cao cao tại thượng làm cho người khác không dám nhìn thẳng vào mặt.
Ngồi đối diện với trung niên nho sinh là một vị đại hán râu quai nón với cẩm y màu lam đang ngồi xếp bằng lưng dựa vào thành xe.
Người này hai tay thô to, mắt sáng ngời. Mới nhìn biết ngay đây chính là một vị cao thủ tuyệt đỉnh giang hồ hiếm thấy.
Hai người thân phận hiển nhiên không bình thường, vẻ mặt rất là trấn tỉnh tự nhiên. Ngồi trên cái xe ngựa to lớn này chỉ có hai người mà thôi, không có kẻ thứ ba cùng với họ.
Giờ phút này hai người không có lên tiếng, nhưng qua cửa sổ họ cũng biết rõ được tình huống ở bên ngoài. Còn lúc này bên ngoài đang chém giết nhau, lâu lâu lại truyền tới một tiếng kêu rất thảm thiết.
Đám thổ phỉ đeo khăn đen người đông thế mạnh nhưng thân thủ của đám tiêu sư mặc áo màu xanh của tiêu cục lại rất cao, vì vậy tới giờ vẫn đang ở thế giằng co không phân thắng bại.
Thấy tình hình như vậy nho sinh cười lên nói với đại hán râu quai nón.