"Thế nào, ngươi biết ta?" Hàn quang trong mắt của Hàn Lập chớp lên, nhìn lão già áo đen nhàn nhạt hỏi.
"Không phải, tại hạ nhận lầm người. Vãn bối làm sao mà biết được tiền bối chứ".
Lão già áo đen bị hàn quang trong mắt của Hàn Lập làm cho kinh sợ, nhưng liền lên tiếng lắp bắp phủ nhận.
"Nhận lầm người?"
Hàn Lập thấy trả lời nước đôi, rờ cằm mình rồi chuyển ánh mắt từ lão già sang nhìn những người khác dường như là đã tin lời nói của lão già đó.
Hán tử áo xám có chút buồn bực liếc lão già một cái. Tuy nhiên, trong lòng hắn cũng thực sự kinh ngạc bởi mọi người đang gặp hiểm cảnh cũng không quan tâm đến việc của hắn, với lại nghe giọng điệu của Hàn Lập dễ nghe một chút hắn định nhân cơ hội này mà chuồn đi
Hàn Lập không chờ hắn mở miệng nói thêm mà tiếp tục chậm rãi nói:
"Một khi các người là tu sĩ của Quỷ Linh Môn mà lại gặp phải Hàn mỗ thì coi như là xui xẻo đi. Ta phải lấy đi tính mạng của các ngươi".
Khi nói xong lời này thần sắc của Hàn Lập có chút âm trầm, tay áo vung lên từ trong đó bay ra hơn mười thanh kiếm quang. Mấy kiếm quang này vừa ra khỏi tay áo liền biến thành ba bốn mươi đạo kiếm quang số lượng đông đảo thật làm cho người ta khiếp sợ không thôi, rồi tất cả đều phóng tới tới mấy người bên đối phương.
Tu sĩ áo xám nghe được âm thanh lạnh lẽo của Hàn Lập liền biết chuyện không ổn, vừa thấy Hàn Lập ra tay kinh khủng như thế sắc mặt tái xanh không còn chút máu.
Hắn cũng không tự nhiên đứng yên chịu chết, không cần suy nghĩ, thân hình hắn liền quay tròn tạo ra vô số hắc khí bảo vệ thân mình bên trong. Sau đó một cái phi xoa màu vàng mang theo hắc khí trùng trùng bay ra, rồi hoá thành hai con quái mãng một vàng, một bạc phía trước ra phun hắc khí. Đồng thời tu sĩ áo xám liều mạng thi triển độn pháp hoá thành một đạo hắc khí phóng nhanh về phía sau bỏ chạy. Căn bản hắn không thèm để ý gì đến sự sống chết của của lão già hắc y cùng với những tu sĩ khác.
Đám tu sĩ của Quỷ Linh Môn liền kinh hãi. Ngoại trừ lão già áo xám ra còn lại các tu sĩ khác đều bị kiếm khí màu xanh một trảm chém chết ngay tức khắc, những người này đều không kịp động thủ hay phản kháng gì hết. Lúc này lão già còn lại thì vô cùng run sợ, sau đó Hàn Lập bắn ra một đạo tơ tằm bọc lấy kiếm khí trong nháy mắt bắn thẳng vào trong cơ thể của lão già làm hắn ngã xuống đất chết ngay tức khắc.
Hàn Lập thấy vậy không chú ý tới lão già nữa, mà xoay chuyển ánh mắt nhìn theo lão già áo xám đã chạy xa hơn trăm trượng, khoé miệng nhếch lên toát ra một nụ cười lạnh.
Hắn thong thả điểm một cái tới hướng kiếm quang, lập tức hơn một trăm đạo kiếm quang liền tụ tập lại, trong nháy mắt tạo thành một thanh cự kiếm màu xanh thật lớn. Sau đó Hàn Lập từ trong miệng hô một tiếng "Đi".