Người khác không thấy những thay đổi nhỏ của Đỗ Đông, nhưng để đề phòng từ lúc vào đây Hàn Lập đã dùng thần thức giám sát chặt chẽ mọi cử động của người này.
Bây giờ, mặc dù Đỗ Đông đang ngồi cúi đầu xuống đất. Nhưng môi của hắn lại mấp máy liên tục, rõ ràng là đang nói chuyện với người nào đó.
Vậy trong phòng này còn có đồng bọn của Đỗ Đông
Vì sợ làm kinh động đến đối phương, Hàn Lập không dám cố ý nghe họ nói chuyện gì cho nên không biết được người kia là ai. Nhưng với thần thức cường đại của mình chỉ trong chốt lát hắn đã phát hiện ra kẻ đồng loã đó chính là một trong bốn tên tu sĩ Kết Đan Kỳ.
Hàn Lập liền suy nghĩ không ngừng, ánh mắt liếc qua những người này kiểm tra một chút. Nhưng vẫn không xác định ai là người khả nghi nhất.
Trong lúc này thì có âm thanh của Ngân Nguyệt truyền đến.
"Hàn huynh, cái Linh Nhãn Chi Thụ đó được màn hào quang màu vàng bảo vệ. Mặc dù ta có biện pháp đi vào nhưng không dám làm bởi ta sợ sẽ làm kinh động mấy tên Kết Đan Kỳ Tu Sĩ. Hàn huynh có cần ta dùng biện pháp mạnh phá đi màn hào quang này để đi vào hay không?" Ngân Nguyệt nhẹ giọng nói.
"Không nên vọng động! Biện pháp mạnh chỉ được sử dụng vào lúc cuối cùng khi ta không còn cách nào khác để lựa chọn. Theo ta suy đoán thì không lâu sau sẽ xảy ra hỗn loạn, chờ đến lúc đó hành động cũng không muộn. Ngân Nguyệt ngươi về trước đi" Hàn Lập không chút suy nghĩ từ chối đề nghị của Ngân Nguyệt, rồi triệu hồi nàng về.
Ngân Nguyệt theo lời của Hàn Lập, không có chút phản kháng, một con ngân lang đẹp mê người từ từ biến mất vào trong cơ thể của Hàn Lập. Sau đó Hàn Lập nhắm mắt lại, rồi tập trung chú ý đến tất cả các hành động của Đỗ Đông mà không quan tâm đến việc khác.
Không biết trải qua bao lâu. Tên Đỗ Đông đó cũng không có mở miệng nói nữa mà đưa đầu lên nhìn khắp nơi dò xét, trong mắt ẩn chứa một chút quỷ dị.
Trong lòng Hàn Lập liền lo lắng không biết hắn có ra tay hành động chưa. Nhưng không ngờ Đỗ Đông lại cúi đầu xuống nên không có việc gì xảy ra cả.
Hàn Lập liền lo lắng, có chút kỳ quái.
Trong lúc này, Một tiếng nổ long trời lở đất truyền đến. Rồi cả cái động quật này run lên dữ dội. Tất cả tu sĩ đang ngồi đó đều kinh ngạc gương những đôi mắt lo sợ nhìn lên, trên mặt lộ ra vẻ hoang mang.
Lão giả áo xám cùng ba tên tu sĩ cũng đều lộ ra vẻ lo sợ. Trong đó tu sĩ áo vàng nhướng mày lên, đứng dậy hướng tới cái cửa đá mà đi tới, nhưng không chờ hắn tới mà cái cửa của thạch động liền mở ra. Một lão giả mặt dài với vẻ mặt âm trầm đi vào.
"Hồ sư huynh có việc gì xảy ra vậy?" Hoàng y tu sĩ liền hỏi.