Thời gian trôi qua như ngựa phi, thấm thoắt Hàn Lập ở trong động phủ khổ tu đã được ba tháng.
Trong thời gian này, mấy người Khuê Hoán có tới một lần, cũng có chút xin lỗi về chuyện đem việc Hàn Lập tinh thông Chế phù thuật nói cho một số sư môn trưởng bối, mong rằng Hàn Lập không lấy làm phiền lòng.
Bởi vì sớm có kế hoạch dùng chế phù thuật làm lá chắn nên Hàn Lập đương nhiên sẽ không thực sự để ý đến việc này, sau khi nói vài lời trấn an thì đem mấy người này đuổi đi.
Về phần Thiên Tuyền Phong, bởi vì Hàn Lập ngoài ý muốn trở thành một trong hai mươi bốn gã đệ tử nổi danh nhất cho nên diễm lãnh nữ tử họ Mộ cũng đến dược viên một chuyến, đem những chỗ nghi nan trong Huyền Băng Quyết giảng giải cho Hàn Lập đến nửa ngày. Điều này làm cho Hàn Lập có chút ngoài ý muốn, cũng không biết nói gì.
Ngoài hai đám người này cũng không có ai khác đến quấy rầy Hàn Lập tu luyện.
Một ngày nọ, Hàn Lập đang ở trong động phủ tĩnh tâm khổ tu Thanh Nguyên Kiếm Quyết thì đột nhiên nhướng mày, thu công pháp đứng dậy.
Chờ hắn đi ra khỏi tĩnh thất trong động phủ và đi vào dược viên, thì có một đạo Truyền Âm Phù biến thành một đạo hỏa quang bay loạn lên trong làn sương mù trong cấm chế của dược viên.
Thấy cảnh này, Hàn Lập nhẹ nhàng phân khai cấm chế, vẫy tay một cái, Truyền Âm Phù tựu hóa thành một đoàn liệt hỏa ngoan ngoãn rơi vào trong tay.
Một lát sau, năm ngón tay hắn khép lại. Hỏa quang biến mất vô tung vô ảnh.
"Bạch Phượng Phong, Tống sư tổ! Có phải là người được xưng Lạc Vân Tông đệ nhất mỹ nữ kết đan nữ tu sao? Chẳng lẽ nữ tu này chỉ định chính mình? Nếu là như vậy, mấy ngày tới cũng không quá buồn chán!" Hàn Lập trên mặt mặt không chút biểu tình, thì thào nói.
Sau đó hắn không chút chần chờ, nâng tay phóng xuất phi kiếm pháp khí, nhằm thẳng phương hướng Bạch Phượng Phong bay đi.
Bạch Phượng Phong ở phía cực đông Lạc Vân Tông, nằm cách biệt hẳn so với năm ngọn núi khác, hơi có chút cô mai Ngạo Tuyết ý.
Lục Kỳ Phong này mặc dù bé nhất trong sáu ngọn núi nhưng khắp nơi tràn ngập màu xanh, hoa mộc mãn sơn. Nói về cảnh sắc tú lệ, quả thực là đệ nhất, Thiên tuyền phong không thể sánh bằng.
Không lâu sau, Hàn Lập đã bay đến khu vực phụ cận Bạch Phượng Phong.
Bởi vì nơi này có nhiều nữ tu ở nên Bạch Phượng Phong có một quy định bất thành văn là hễ là nam đệ tử ở núi khác đến đó thì phải qua chỗ đệ tử canh núi thông báo một tiếng rồi mới được vào,nếu không vạn nhất bị giam trong cấm chế tại Bạch Phượng Phong thì chỉ có thể tự trách mình.