Ngày thứ mười ba của tông nội tỷ thí ở Lạc Vân Tông, cũng là vòng tuyển chọn cuối cùng đã đến lúc kết thúc rồi.
Nhưng lúc này, bên trong một gian lầu ở giữa sườn của núi chính, lại có bảy tám tu sĩ Kết đan kỳ tụ tập lại, thương lượng điều gì đó.
Trong đó có hai người chính là hai vị Phong chủ của Thiên Tuyền Phong, trung niên họ Tân và lão giả áo xám có khuôn mặt dữ tợn, mấy người còn lại thì ai nấy đều có khí thế bất phàm.
"Người dẫn đội lần này, chư vị sư đệ không ai chủ động tự nguyện sao?" Một vị lam bào lão giả râu trắng phất phơ, mặt đầy nếp nhăn, đang khẽ nhíu mày hỏi.
"Hừ! Phùng sư huynh, Thí kiếm đại hội nói là ba phái liên hợp tỷ thí, nhưng mỗi lần đều là hai nhà chúng ta thất bại mà về, khiến cho Cổ Kiếm Môn nở nang mặt mày. Mà người dẫn đội lần này của Cổ Kiếm Môn, chắc chắn lại là gia hoả miệng lưỡi khắc bạc Khương Vân kia, ta không muốn vô duyên cớ mà nhận lấy khó chịu đâu" Một vị trung niên thoạt nhìn có vẻ uể oải, trên mép có hai hàng ria, thờ ơ trả lời.
"Chính thế! Ta cũng nghe nói, mấy năm trước Cổ Kiếm Môn lại thu nhận một vị đệ tử có Cửu Linh Kiếm Thể, lần này chắc chắn sẽ cho hắn ta tham gia đại hội. Nếu như thế, Thí kiếm đại hội còn gì mà tỷ thí nữa. Chúng ta bên này tuy có vài đệ tử có thể chất đặc thù, nhưng so với người ta thì cách biệt không chỉ là chút xíu đâu. Hơn nữa nghe nói, lần này Bách Xảo Viện cũng thu nhận một vị đệ tử là trực hệ của Thượng Quan gia tộc, nghe nói lúc còn là Luyện Khí Kỳ đã dùng pháp khí do chính mình luyện chế đánh bại trưởng bối trong gia tộc. Sợ là cũng khó đối phó đây!" Vị lão giả khác mặt vàng vọt, cũng đồng dạng lắc đầu nói.
Lão giả râu trắng nghe những lời này, trên mặt lộ ra vẻ bất mãn.
"Hai vị sư đệ, nói như vậy là không sai. Thí kiếm đại hội đích xác đã thành nơi Cổ Kiếm Môn thị uy với hai phái, nhưng cũng là do bọn chúng có thanh thế lớn, thực lực mạnh hơn chúng ta. Bổn tông nếu như không phái đệ tử tham gia đại hội, chỉ sợ ngay cả một phần tư của "Thuần dịch" cũng mò không tới. Huống hồ, điều này cũng dễ dẫn đến việc Cổ Kiếm Môn sinh ra địch ý đối với Lạc Vân Tông chúng ta, không lợi cho việc phát triển lâu dài của bản môn ở Vân Mộng Sơn. Nói cho cùng, các tông môn khác như hổ rình mồi nhìn ba phái ở Lạc Vân Sơn chúng ta, không chỉ là một hay hai nhà. Ba phái chúng ta không thể để người khác tìm được khoảng trống mà xen vào" Lão giả râu trắng, sắc mặt ngưng trọng nói.
"Nếu Phùng sư huynh cũng nói như vậy, người dẫn đội dành cho ta một phần. Dù sao ta và trưởng lão Xương Chánh của Bách Xảo Viện đã lâu rồi chưa gặp mặt, thuận tiện tán gẫu một chút cũng không tồi" Ngồi đối diện với lão giả râu trắng là một hồng sam lão giả có tướng mạo trông rất đoan chính đột nhiên mở miệng nhận lấy việc này.