"Nhìn công pháp và thân thông ngươi biểu hiện hôm nay, ngày đó trong Hư Thiên Điện bị Kết Đan sơ kỳ ta bắt giữ là có chủ tâm muốn ta lấy Ngọc Như Ý?" Hàn Lập không trực tiếp trả lời thiếu phụ, ngược lại cau mày hỏi.
Ngân Nguyệt nghe lời này ngẩn ra, nhưng sau đó sóng mắt lưu động cười rộ lên.
"Ta thân là hồn khí của Ngọc Như Ý, không cách nào điều khiển vật ký thân phi hành trong thời gian dài. Nếu muốn rời khỏi Hư Thiên Điện thì phải có tu sĩ đem Ngọc Như Ý mang trên người mới có khả năng. Ngày đó ta bị ngươi lấy được, về phương diện nào đó, đích thực là ta không có toàn lực chống đỡ. Mặt khác, là bởi vì việc trùng phá Hư Thiên Đỉnh nọ làm cho tu vi ta tổn hao rất nhiều. Cho dù là lúc ấy thật sự liều mạng, cuối cùng cũng sẽ rơi vào tay tu sĩ Nguyên Anh Kỳ. Nếu là như vậy, thà là rơi vào trong tay một tu sĩ Kết Đan Kỳ tốt hơn." Ngân Nguyệt cười giải thích.
"Ngày đó tu sĩ Kết Đan, cũng không phải một mình ta, không phải còn có hai vị khác sao? Ngươi sao lại chọn ta.?" Hàn Lập thoáng trầm ngâm một chút, không chút buông lỏng trầm giọng hỏi.
"Ngươi nói chính là tên thanh niên cùng gia hỏa tu luyện công pháp quỷ dị vì tranh đoạt Hư Thiên Đỉnh trước sau bị mất mạng kia sao?" Ngân Nguyệt thần sắc vừa động hỏi lại một câu.
"Không sai."
"Ta xem bọn họ không vừa mắt. Một người âm trầm, cả người đầy quỷ khí, người kia thì khô gầy như củi, xấu xí vô cùng. Ngươi mặc dù không phải ngọc thụ lâm phong nhưng tính ra cũng có thể lọt vào mắt ta. Không biết cái lý do này có được hay không?" Ngân Nguyệt trề đôi môi anh đào, mỉm cười nói nửa đùa nửa thật.
Hàn Lập nghe xong dở khóc dở cười.
"Nếu đạo hữu không muốn nói, Hàn mỗ cũng không bắt buộc. Tại hạ sẽ hỏi một vấn đế tối quan trọng. Sau khi ta đem Ngọc Như Ý này ra khỏi Hư Thiên Điện, có phải hay không đạo hữu tại trong Túi trữ vật nhìn thấy hết thảy hành động những năm gần đây của ta." Nói đến việc này, thanh âm Hàn Lập có chút hàn ý, nhiệt độ trong phòng cũng trong nháy mắt giảm ba phần.
"Không sai. Vô luận là công pháp hay pháp bảo của Hàn huynh, lớn nhỏ ta đều nhìn thấy hết. Thậm chí tiểu bình thần bí nghịch thiên nọ, đồng dạng cũng biết rất rõ ràng." Nụ cười trên mặt thiếu phụ thu lại, cũng lộ ra vẻ ngưng trọng.
Mặc dù trong lòng mơ hồ đoán được vài phần, nhưng khi chính thức nghe được lời thiếu phụ, thần sắc Hàn Lập liền đại biến, vẻ mặt trong nháy mắt âm trầm xuống.
Hắn lạnh lùng nhìn thiếu phụ đối diện, tựa hồ suy nghĩ đối sách.