"Mẹ kiếp, con quỷ này chẳng còn khí tức gì nữa. Chẳng lẽ lần này trắng tay!" Thanh niên béo lùn không đợi ba người bọn Vương sư huynh hạ xuống đã rụt ngón tay đặt ở mũi của bạch hồ về, đồng thời cực kỳ tức giân buông ra một câu chửi thô tục.
Nói xong hắn liền ngẩng đầu nhìn ba người đang ở trên không, vẻ mặt hậm hực muốn nói thêm gì đó.
Thần sắc ba người Vương sư huynh ở trên đột nhiên đại biến, đồng thanh hô lên:
"Cẩn thận!"
"Yêu hồ còn sống!"
"Nó giả chết đó!"
Ba lời cảnh báo khác nhau nhưng cùng biểu đạt cùng một suy nghĩ.
Thanh niên béo lùn nọ cũng cực kỳ cơ linh, nghe rõ xong những lời cảnh báo thì thần sắc cũng biến đổi nhưng không nghĩ ngợi gì, tay chớp lên đã xuát hiện thêm một lá phù màu trắng, hung hăng dán vào đuôi của bạch hồ đang bị hắn nắm giữ.
Tuy nhiên động tác hắn đã chậm mất một chút, tay cầm lá phù vừa đi được nửa đường thì tay kia đột nhiên đã truyền tới một trận đau nhói kịch liệt.
Hắn hét to một tiếng, không tự chủ được năm ngón tay buông lỏng ra, bạch hồ đột nhiên "Xoát" một tiếng, vững vàng rơi xuống mặt đất.
Trong sát na vừa nãy lông trên đuôi bạch hồ đã dựng lên, trở nên cứng nhọn như mũi châm đâm thủng bàn tay của thanh niên họ Mã lỗ chỗ như tổ ong, máu me tràn ra.
Ba người ở trên thấy thế, cực kỳ kinh nộ, vọt mạnh tới bạch hồ vừa mới rơi xuống đất.
Nhưng con yêu thú không dễ dàng gì mới có được tự do nên đâu đứng ở một chỗ chịu chết. Thân hình lóe lên, hóa thành một đạo bạch ảnh bay ra xa hơn mười trượng. Sau vài lần nhảy đã trốn vào trong bụi cây gần đó.
Đám người Vương sư huynh dưới tình thế cấp bách động tác cũng cực kỳ nhanh nhẹn, ba người giống như một làn gió bay tới bao vây lùm cây, trước sau phóng xuất ra các loại pháp khí, từ từ tìm kiếm.
Thế nhưng sau một lúc cả ba người đều ngạc nhiên.
Ở trong bụi cây trừ đất đá thì trống không chẳng có gì. Rõ ràng thấy Tuyết Vân Hồ nhảy vào đây mà sao giờ chẳng có tung tích gì!
Ba người ngẩn ra, nhất thời tay chân luống cuống.
"Di, Hàn sư đệ muốn đi đâu vậy?" Khuê Hoán sau khi phục hồi tinh thân, tự nhiên nhìn lên phía trên, ngạc nhiên kêu lên.
Mấy người khác bây giờ mới phát hiện Hàn Lập đang giá ngự pháp khí, nhanh chóng ba về một nơi khác.
Bọn người Vương sư huynh không hiểu gì cả.