Hàn Lập đứng ở trên đài cao không có một bóng người, nhìn cái bàn đá hình tròn cực kỳ kỳ quái trước mắt, trên mặt lộ ra vài phân kinh ngạc.
Vòng tròn có đường kính khoảng một trượng, nằm ngang, mặt trên có khắc có một ít hoa văn cổ quái cùng rất nhiều thứ nhìn như phù văn chú ngữ thâm ảo. Lúc này tuy không có người nào tại nơi đây thi triển, nhưng phía trên mặt vẫn toát ra khí tím nhàn nhạt đang bay lên không, cùng tử vân trên bầu trời tạo thành một thể.
Bản thân Hàn Lập đối với trận pháp cũng rất tinh tường, lúc này nheo ánh mắt lại nghiên cứu thạch bàn này.
Không bao lâu, thần sắc Hàn Lập bắt đầu thay đổi, trong chốc lát lộ ra vẻ giật mình, trong chốc lát lại cau mày, tâm thần hoàn toàn đắm chìm trong đó.
"Sao thế, đạo hữu nhìn ra ảo diệu gì trong đó?" Tâm trí Hàn Lập đang suy nghĩ thì ở phía sau bỗng nhiên truyền đến một thanh âm lạ lẫm.
Hàn Lập trong lòng cả kinh, thầm mắng bản thân sao quá sơ suất, bị người tới sát sau lưng mà không biết, nếu người này đối hắn bất lợi chẳng phải quá nguy hiểm hay sao.
Chẳng qua tình huống này xuất hiện cũng không hoàn toàn do Hàn Lập sơ ý.
Vốn có thói quen dùng thần thức nắm tình hình xung quanh, nhưng hiện tại đột nhiên thần thức và pháp lực tiêu thất, tự nhiên không thể nhanh chóng thích ứng được.
Hàn Lập trong lòng thầm kinh hãi, nhưng trên mặt vẫn không đổi sắc xoay người lại.
Trước mắt là một vị lão giả tóc trắng râu dài, mặt đầy nếp nhăn, nhưng hai mắt lại có thần, đang cười nhẹ nhìn Hàn Lập.
"Các hạ cũng là người tu tiên?" Bởi vì thần thức tiêu thất nên Hàn Lập chỉ có thể đoán mà thôi.
"Lão phu Bão Hoàn Tử ở Ngũ Long Hải, đạo hữu chính là một trong hai tu sĩ vừa mới đến sao?" Lão giả mỉm cười trả lời.
"Ngũ Long Hải?"
Hàn Lập nghe thấy tên như vậy trong lòng vừa động, vị đại trưởng lão kia tựa hồ đã đề cập qua cái tên này làm hắn nổi lên một ít hứng thú.
"Thì ra là Bão Hoàn Tử đạo hữu, tại hạ họ Hàn, là tán tu của Loạn Tinh Hải" Thần sắc Hàn Lập hòa hoãn nói.
"Loạn Tinh Hải? Trước kia trong này cũng từng có một đồng đạo Loạn Tinh Hải, nhưng đáng tiếc trong một lần đi ra làm nhiệm vụ thì gặp Âm thú lợi hại mà mất mạng. Chẳng qua, đồng đạo trong tu tiên giới mà tinh thông phù chú thật sự không nhiều lắm, mà ta xem đạo hữu đối khối thạch phù này có vẻ chuyên tâm, xem ra phương diện này cũng không thấp!" Lão giả trước tiên là thở dài một tiếng rồi mới hỏi.
"Thạch phù? Là chỉ này vòng tròn này sao?" Hàn Lập lộ ra vẻ cổ quái, lần này không phải là hắn cố ý làm ra vẻ mà thực sự là lần đầu tiên nghe được cái tên này.
"Ha ha! Cũng khó trách đạo hữu không biết vật ấy. Thạch phù, ngọc phù mấy thứ này phỏng chừng đã sớm thất truyền, cũng chỉ có một ít tông môn trong Ngũ Long Hải chúng ta còn có người chế tác loại phù chú cổ xưa này" Ánh mắt lão giả râu dài khép hờ, nếp nhăn trên mặt có chút rung rung nói, cũng hơi có chút kiêu ngạo.
Nghe nói thế, dị sắc trên mặt Hàn Lập liền biến mất.
"Tại hạ thật sự có nghe qua trên đời này còn có thạch phù, ngọc phù. Chẳng qua đối với phù chú, Hàn mỗ cũng từng nghiên cứu qua một đoạn thời gian, lúc này đối với thạch bàn này trên mặt có khắc có một ít phù văn mà cảm thấy kinh ngạc. Hôm nay nghe đạo hữu nói cũng làm tại hạ giải được một ít nghi vấn. Nhưng trên thạch phù này tựa hồ còn pháp trận đặc thù, chẳng lẽ tại hạ nhìn lầm hay sao?" Hàn Lập nhíu mày nhìn lão giả nói.
"Thực không nghĩ tới đạo hữu đồng thời tinh thông trận pháp cùng phù chú, tại hạ thật sự là khâm phục cực kỳ! Hàn đạo hữu không có nhìn lầm, khối đàn vân thạch phù này chính xác cùng thạch phù bình thường không giống nhau, nó có thể mượn Âm Minh lực, mà khởi động một ít pháp trận đặc biệt, làm cho nó có hiệu lực như phù chú cùng pháp trận. Tuy nhiên làm như vậy thì uy lực cũng giảm đi rất nhiều" Nét mặt lão giả râu dài đầu tiên là kinh ngạc, nhưng sau đó lại vỗ tay cười ha hả.
Hàn Lập nghe lời này, có chút đăm chiêu gật gật đầu, nhưng quay đầu lại nhìn sang thạch bàn, đột nhiên lại hỏi:.
"Nghe đại trưởng lão nói, các người tại nơi đây có thể sử dụng Âm Minh lực, là mượn Âm Minh thú tinh cùng pháp trận kết hợp, mới có thể thi triển pháp thuật. Mà tại hạ vẫn chưa thấy trên thạch phù này có cái gì là của thú tinh được khảm lên. Chẳng lẽ thạch phù này còn có gì bí mật nữa sao" Hàn Lập hiện lên vẻ nghi hoặc.
"Đạo hữu còn không biết, hôm nay đạo hữu gặp chỉ là Tranh Giảo Thú. Trong thôn phần lớn mọi người có tu tập qua một ít vũ kỹ nên có năng lực chiến đấu so với thường nhân lợi hại hơn nhiều, nhưng nếu so cùng Âm thú cường đại thì võ công cao tới đâu một người cũng không là đối thủ của nó, cho dù dựa vào nhiều người có thể đả bại được chúng nó nhưng thôn dân cũng sẽ chết nhiều, chúng ta căn bản tổn thương không chịu nổi. Kể từ đó, mượn Âm Minh lực đến thi triển một ít pháp thuật khốn địch, trở thành mấu chốt sống sót của thôn. Mà thi pháp làm tiêu hao Âm Minh thú tinh nhiều hay ít cũng là tiêu chuẩn để xét là có cường đại hay không" Lão giả mỉm cười nói, rồi dừng một chút mới nói tiếp: