Sau hơn hai mươi ngày qua đi, bên trong gió êm sóng lặng, cuồng lôi kình phong đều biến mất vô ảnh vô tung, xuất hiện một đôi cánh màu trắng bạc.
Lấy bộ xương làm chủ, dùng các loại tài liệu và huyết nhục của những loài linh cầm khác, đem Phong lôi chi lực hóa thành những chiếc lông vũ.
Do đó một đôi Phong Lôi sí đã được hình thành.
Tuy hiện tại nó đã thành hình nhưng trên thực tế Phong lôi chi lực trên từng chiếc lông vũ vừa mới ổn định, vẫn chưa được cứng cáp.
Cho nên tam yêu, trong đó Phong Hi làm chủ tuy pháp lực đã tiêu hao hơn phân nửa nhưng vẫn miễn cưỡng đưa Phong Lôi linh lực vào quang cầu vì sợ công sức lúc trước đi tong.
Tuy làm như thế nhưng trong lòng Phong Hi có chút buồn bực.
Hắn nguyên tưởng rằng đổi được ba giọt linh dịch từ mấy tên yêu tu khác là đã đủ để dự phòng sự tiêu hao pháp lực.
Nhưng không tưởng được khi bắt tay vào luyện chế Phong Lôi sí thực sự thì linh lực tiêu hao lại lớn hơn rất nhiều so với dự tính.
Cũng may xem tình hình hiện tại, chỉ cần không tiếc hao tổn nguyên khí thì cũng có thể miễn cưỡng chống đỡ đến cuối cùng.
Bằng không nếu vì nguyên nhân đó mà quá trình luyện bảo bị thất bại thì hắn chẳng có chỗ nào để cất giữ sự hối hận.
Ngay lúc yêu tộc cấp chín đang thầm than may mắn thì đột nhiên cảm nhận được một tia linh khí dao động xuất hiện ở bên trong Luyện Khí thất.
Mặc dù thời gian rất ngắn và có chút yếu ớt nhưng lại cực kỳ tinh thuần.
Thần sắc Phong Hi khẽ biến, đưa cặp mắt băng lãnh quét qua một vòng, cuối cùng rơi vào trên người Hàn Lập, sắc mặt trở nên âm trầm.
Lúc này mặt mày Hàn Lập tái mét, miễn cưỡng cười cười với hắn.
Nhưng trong ánh mắt băng hàn của yêu thú kia chẳng có chút tình cảm nào.
"Lấy ra đi!" Hắn đột nhiên ra lệnh.
"Tiền bối muốn gì?"
Thần sắc Hàn Lập lại càng miễn cưỡng, trên mặt lộ ra vẻ không tự nhiên, đem một cánh tay rụt vào trong tay áo.
Hai mắt Phong Hi nhíu lại, lóe lên một tia hàn quang.
Đột nhiên hắn không nói lời nào, nhấc tay lên điểm một cái. Trên đầu ngón tay xuất hiện một đoàn bạch quang chói mắt, lúc sáng lúc tối lấp lóe.
Hàn Lập đứng ở trong trận pháp thấy vậy, đầu tiên là ngẩn ra, sau đó lập tức kêu thảm một tiếng, ngã ra mặt đất.
Tay chân của hắn co rút, sắc mặt tím đen, tràn đầy vẻ thống khổ.
"Hừ, rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt!" Vẻ mặt Phong Hi lóe lên sự độc ác, lạnh lùng nhìn cái bình bị rơi ra từ trong ống tay áo của Hàn Lập, sau đó lộ ra dị sắc, cánh tay nhấc lên, tiểu bình liền bay đến phía hắn.