Dọc đường cực kỳ yên tĩnh, nằm ngoài ý liệu của Hàn Lập.
Sau khi giẫm chân theo lộ tuyến vẽ bằng mực đỏ trên bản đồ, rẽ trái quẹo phải vài ba lần, bất luận là cấm chế hay khôi lỗi hắn cũng chẳng gặp qua, rất dễ dàng đi đến trước bức tường cao kia.
Nhìn nhìn bức tường cực kỳ bình thường kia, Hàn Lập lại mở quyển trục cũ kỹ ra thêm lần nữa, cúi đầu đối chiếu phân biệt một phen.
"Không sai! Đích xác là chỗ này!" Sau một lúc Hàn Lập lẩm bà lẩm bẩm nói.
Hắn khoát tay, năm đạo kiếm quang màu xanh đột nhiên xuất hiện, trực tiếp xuyên thẳng vào bên trong bức tường vài thước.
Thấy cảnh này Hàn Lập cực kỳ vui mừng.
Không có cấm chế trên tường, quả nhiên bên trong còn có ẩn ý khác.
Tiếp theo năm ngón tay hắn di chuyển, năm đạo kiếm quang sắc bén nhẹ nhàng vẽ theo hình nửa vòng tròn.
Tay kia khẽ đẩy tới, trên bức tường đá đã xuất hiện một cái lỗ thủng to, bên trong là một màu tối đen.
Kiếm quang đột nhiên biến mất, từ trong lòng bàn tay bỗng nhiên xuất hiện một quang cầu màu trắng lơ lửng, từ từ bay vào phía sau bức tường.
Hàn Lập không chút chậm chạp, thân hình khẽ động, nhẹ nhàng đi vào trong.
Đây là một gian mật thất không lớn, cao không quá hai trượng, dài rộng chỉ khoảng sáu, bảy trượng, trên mặt đất phủ kín một lớp bụi bặm rất dày.
Thê nhưng ở giữa căn phòng lại có một tòa Truyền Tống trận cực kỳ đơn giản.
Pháp trận được bố trí xiên xiên xẹo xẹo, trên có khắc các loại phù văn thô sơ, dường như do một người không biết trận pháp bắt chước dựa theo hình vẽ.
Hàn Lập nhíu nhíu mày.
Chẳng lẽ nó không thể dùng hay là đã bị hư hỏng từ lâu rồi?
Hắn đi tới vài bước, lợi dụng kiến thức về trận pháp của mình để kiểm tra một chút Truyền Tống trận này.
Sau một hồi lâu hắn mới thở phào nhẹ nhõm.
Tuy nó cực kỳ thô sơ nhưng vẫn có thể dùng được, đồng thời hắn cũng nhìn ra đây không phải là một cái Truyền Tống trận với khoảng cách xa. Phỏng chừng sau khi tiến nhập cũng không bị đưa đẩy đến một nơi xa lạ nào đó cách mười vạn tám ngàn dặm.
Hàn Lập lấy ra vài khối linh thạch, nhanh chóng đặt vào bốn phía của Truyền Tống trận.
Một hồi âm thanh ông ông vang lên, pháp trận xuất hiện ánh huỳnh quang nhàn nhạt.
Thấy cảnh tượng đó Hàn Lập liền mỉm cười.
Tuy nhiên hắn không lập tức truyền tống đi mà quay đầu nhìn cái lỗ thủng do mình tạo ra, ra vẻ đăm chiêu, ngẫm nghĩ điều gì đó.