Cực Âm tổ sư thấy vậy, sắc mặt cũng khẽ biến, nhưng sau khi trầm mặc một hồi liền bình tĩnh mở miệng nói:
"Man huynh nếu nghi ngờ thì Ô mỗ cũng chẳng giấu giếm. Tiểu đồ đối với lần tranh giành bảo vật trong nội điện có tác dụng rất lớn. Nếu có đắc tội gì, xin Man huynh lượng thứ!"
Cực Âm tổ sư nói lời này làm cho Hàn Lập nghe thấy cực kỳ phiền muộn.
Hắn lúc nào đắc tội với vị Man Hồ Tử kia? Ngược lại khi ở đại điện còn bị đối phương cường hành chiếm mất chỗ ngồi, đối với lão ma vẫn rất khó chịu.
Đương nhiên những lời này Hàn Lập chỉ có thể nghĩ trong lòng, tuyệt đối không nói ra.
"Đắc tội? Ta căn bản không biết tiểu tử kia thì có gì đắc tội? Ta vừa rồi chỉ nhìn hắn một chút, phát hiện công pháp hình như có phần thú vị nên mới xuất thủ thử nghiệm một phen. Ngược lại hắn chỉ là một tên tu sĩ Kết Đan kỳ, khi đi vào nội điện có tác dụng gì? Các ngươi không phải là đang dối gạt Man mỗ chứ?" Man Hồ Tử thản nhiên nói.
Nghe được mấy câu này xong Cực Âm tổ sư nhíu mày, sau khi trù trừ một chút liền liếc nhìn đầy thâm ý với nho sinh lão giả.
Thanh Dịch cư sĩ thấy thế mỉm cười, môi hơi động đậy, truyền âm về phía Man Hồ Tử.
Man Hồ Tử thấy bộ dáng hai người lén lén lút lút, lúc đầu lộ ra vài phần khinh miệt nhưng sau khi nghe được vài câu của lão giả, thần tình đột nhiên biến đổi, có chút kinh ngạc nhìn Hàn Lập.
Tiếp theo hắn cũng truyền âm hỏi lão giả kia mấy câu, sau đó bỗng nhiên như tỉnh ngộ, vẻ mặt trở nên âm hàn.
"Cực Âm, ta vẫn không hiểu ngươi vì sao lại thu đồ đệ. Nguyên lai hắn có…hừ! Chủ ý của ngươi thật hay quá!" Man Hồ Tử nhíu mày, lộ ra ánh mắt sắc bén như đao kiếm, nhìn chòng chọc Cực Âm tổ sư nói.
"Man huynh hà tất tức giận, nếu ngươi gặp tình cảnh như vậy, chỉ sợ cũng dùng thủ đoạn tương tự. Huống hồ cả hai người bọn ta nếu đem việc này nói ra, có nghĩa là không có ý tứ ăn mảnh một mình. Lần này đi tranh giành bảo vật còn phải dựa vào Man huynh mới được." Cực Âm tổ sư rất trấn định nói.
"Thế mới là lời nói thực. Nếu không có ta xuất thủ, chỉ sợ bọn ngụy quân tử Vạn Thiên Minh liên thủ sẽ có cơ hội chiếm lấy bảo vật mà không chừa cho các ngươi. Tuy nhiên lời thật khó nghe, vạn nhất lấy được nó, các ngươi tính phân phối thế nào?" Man Hồ Tử sau khi ngẫm nghĩ, thần sắc hòa hoãn nói.
"Chúng ta dựa theo đầu người phân chia thành bốn phần thế nào? Bao gồm cả Hàn tiểu hữu trong đó, mỗi người lấy một phần." Nho sinh lão giả dường như đã suy nghĩ qua vấn đề này, lập tức gật gù nói.
Nhưng vừa nói ra thì Man Hồ Tử liền trở mặt.
"Thanh Dịch, ngươi nghĩ bản nhân dễ lừa gạt sao? Chia đều bốn người, sao ngươi có thể nghĩ ra được? Đến khi đó Vạn Thiên Minh do ngươi đối phó, sau đó mấy người cùng chia đều nhé!" Man Hồ Tử mỉa mai đáp lại.
"Man huynh đừng nóng giận! Khụ, điểm này đúng là Thanh mỗ suy nghĩ không thỏa đáng. Vậy theo ý Man huynh thì phân phối như thế nào mới thỏa đáng?" Lão giả nghe xong lời nói châm biếm kia, không tức giận chút nào, ngược lại còn cười hì hì hỏi.
"Các ngươi lấy bao nhiêu, bản nhân không cần hỏi. Nhưng ta phải lấy một nửa mới được. Dù sao một tên Vạn Thiên Minh cũng quá sức đối với hai người các ngươi. Ta nếu phải ứng phó hắn, lấy một nửa cũng chẳng là nhiều." Man Hồ Tử nhàn nhạt nói.
Lời này không làm cho lão giả và Cực Âm lộ xuất vẻ kinh ngạc, hiển nhiên công phu "sư tử ngoạm" của đối phương đã được hai người dự liệu trước.
"Một nửa? Khẩu vị của Man huynh cũng quá lớn đó. Đừng quên nếu không có tiểu đồ trợ giúp thì xác suất thành công của chúng ta thấp đến đáng thương. Đồ đệ ta phải chiếm một phần ba." Cực Âm tổ sư không vội không vàng nói.
"Hừ, hắn chỉ là tu sĩ Kết Đan kỳ cũng xứng phân chia bảo vật cùng chúng ta?" Man Hồ Tử chẳng thèm nhìn Hàn Lập phản bác lại.
Hàn Lập nghe xong, sắc mặt khẽ biến, nhưng lập tức khôi phục vẻ bình thường.
"Hắc hắc, hắn nếu chỉ là một tên tán tu, tự nhiên không có tư cách phân chia đồ vật trong Hư Thiên đỉnh. Nhưng đã là độ đệ Cực Âm ta thì đường nhiền phải có một phần." Cực Âm tổ sư lần này không có ý tứ nhượng bộ nói.
Man Hồ Tử nghe vậy, thần sắc lóe lên vẻ âm lệ, đang muốn nói thêm điều gì đó thì lão giả bên cạnh tranh giành đưa ra một kiến nghị điều hòa.
"Như vậy đi, hai vị đạo hữu không cần tranh cãi nữa. Đến lúc đó đem bảo vật chia thành năm phần, Man huynh lấy hai, nói chung thế là công bình rồi."
Lời vừa nói ra khiến Man Hồ Tử ngẩn người, sờ sờ râu mép rồi im lặng không nói.
Cực Âm tổ sư lập tức tỏ thái độ.
"Điều kiện này Ô mỗ chấp nhận, không biết ý Man huynh thế nào?" Hắn nhìn Man Hồ Tử âm trầm nói.
"Được, tuy Man mỗ còn chưa vừa ý nhưng chung quy cũng chấp nhận được." Man Hồ Tử nhíu mày, có chút không tình nguyện trả lời.
Hắn đã nhìn ra Cực Âm tổ sư và Thanh Dịch cư sĩ tạo thành một phe. Điều kiện trên chỉ sợ là giới hạn cuối cùng, do đó hắn cũng không có cách nào áp bức hơn nữa.