Hàn Lập nghĩ nghĩ vừa muốn mở miệng thì bên tai bỗng nhiên truyền đến âm thanh của Thanh Dịch cư sĩ.
"Hàn Lập, lão hủ bình sanh chưa bao giờ thu đồ đệ,hơn nữa cách đại hạn cũng không còn bao lâu nữa. Nếu ngươi bái làm môn hạ của ta, tất cả y bát pháp bảo tự nhiên đều do ngươi kế thừa. Mỹ sự như vậy cũng không phải ở đâu cũng có thể gặp được." Thanh âm của Thanh Dịch cư sĩ tràn ngập hấp dẫn.
Hàn Lập nghe xong, cho dù biết rõ trong lời nói của đối phương có không ít giả trá nhưng vẫn không nhịn được giật mình.
Nhưng không chờ hắn suy nghĩ, bên tai còn lại đã vang lên thanh âm trầm thấp của Cực Âm tổ sư.
"Tiểu tử, ta mặc kệ Thanh lão quái hứa hẹn điều kiện gì nhưng ta muốn nhắc nhỡ ngươi một chút. Lão quái này xuất thân tán tu, bình thường chỉ đơn thân độc mã, ngoại trừ độc chiếm một tòa hoang đảo, căn bản không có vật ngoại thân. Cho dù hắn hứa đem tất cả cho ngươi, ngươi đến lúc đó cũng chẳng có đồ gì tốt đâu."
" Mà Cực Âm đảo của ta lại không giống như vậy. Chẳng những tu sĩ đông đảo, thế lực to lớn, làm thân truyền đệ tử cho bổn tổ sư sẽ có quyền thế, ngươi có tưởng thì cũng không tưởng được. Mặc kệ là nữ tu tì nữ xinh đẹp hay là tài liệu luyện đan trân quý, bổn tổ sư đều có thể cấp cho ngươi chọn lựa. Mà ta nhìn ngươi cùng với Tử Linh nha đầu của Diệu Âm Môn rất thân thiết, có phải là có ý với nàng ta hay không? Việc này cũng dễ thôi, chỉ cần ngươi bái ta làm sư phó, ta có thể bắt nàng ta về Cực Âm đảo cùng ngươi kết thành song tu lô đỉnh, sẽ khiến ngươi vừa lòng!" Cực Âm tổ sư rất thẳng thắn đưa ra rất nhiều điều kiện, khiến cho lời của Hàn Lập đã lên đến miệng phải nuốt trở lại.
Nhưng vẫn chưa xong, thanh âm của Huyền Cốt lại xen vào.
"Hàn tiểu tử, ngươi bái nhập làm môn hạ tên nghịch đồ Cực Âm đi. Chỉ có như vậy chúng ta mới có thể tìm được thời cơ thuận lợi giết chết hắn. Đừng quên rằng phương thuốc đem Cửu Khúc Linh Sâm luyện thành đan dược chỉ có một mình ta biết, ngươi tốt nhất là nên làm theo lời của bổn thượng nhân, bằng không…" Trong lời nói của Huyền Cốt lộ xuất rõ ràng ý tứ uy hiếp.
Hàn Lập nghe vậy thì hai mắt trợn trừng.
Ba lão quái này đều có ý định xấu xa, hắn bị kẹp ở giữa nếu không cẩn thận sẽ nguy hiểm.
Dựa theo ý tứ của mình, nếu thực sự muốn bái nhập làm môn hạ của ai, tự nhiên sẽ chọn nho sinh lão gia. Tuy vị này không có thứ gì tốt cho hắn nhưng tối thiểu cũng không có quan hệ dây dưa, lộn xộn. Hơn nữa lại cực kỳ thanh tịnh, không dính tới nhiều điều thị phi.
Cho nên việc hứa hẹn mỹ nữ, đan dược, công pháp, Hàn Lập tự nhiên không để vào mắt.
Còn bảo sẽ bắt Tử Linh tiên tử, càng khiến cho hắn không nói được gì.
Hiện tại Huyền Cốt lại truyền âm qua, Hàn Lập không thể không thận trọng suy ngẫm. Ngưng kết nguyên anh là mục tiêu trên con đường tu tiên của hắn, mặc dù còn rất xa xôi nhưng phương thuốc kia hắn nhất định phải lấy được.
Nghĩ đến đây Hàn Lập liền mím miệng, cúi đầu trầm ngâm đánh giá quan hệ lợi hại trong đó.
Sau khi vẻ mặt của Hàn Lập biến hóa vài lần, cuối cùng cũng ngẩng đầu nói ra một câu khiến cho lão giả áo xanh cực kỳ thất vọng, còn Cực Âm thì rất vui mừng.
"Đại danh của Cực Âm đảo từ lâu vãn bối đã nghe qua, vãn bối về sau xin Ô tiền bối chỉ điểm nhiều hơn."
"Tốt! Hàn Lập, bổn tổ sư hiện tại thu ngươi làm ký danh đệ tử, sau khi quay về Cực Âm đảo mới chính thức cử hành nghi lễ bái sư. Đây là kiện Huyền Âm hoàn là một thứ mà lão phu lúc trước tìm được. Hễ là đệ tử thân truyền của ta đều có một cái. Nó xem như tín vật và cũng xem như là một kiện bảo vật để phòng thân, ngươi hãy bảo quản cho tốt!" Cực Âm tổ sư tự nhiên hiểu đạo lý rèn sắt phải rèn lúc còn nóng. Lúc này rút một chiếc nhẫn màu xám từ trên tay của mình ra đưa cho Hàn Lập.
Hàn Lập có chút ngoài ý muốn, nhận lấy rồi ngưng thần nhìn kỹ.
Chiếc nhẫn này chẳng khác bao nhiêu so với những chiếc nhẫn bình thường khác, nhưng trên mặt lại có một ít phù văn cổ thần bí, lờ mờ phát ra u quang màu xanh lam, vừa nhìn đã biết không phải là vật phàm.
Đang lúc Hàn Lập vui vẻ thì bên tai truyền đến tiếng cười chế nhạo của Huyền Cốt.
"Huyền Âm hoàn? Tên nghịch đồ này thật sự xóa bỏ hoàn toàn sự tồn tại của lão phu. Rõ ràng là Âm Dương hoàn do lão phu năm đó ban cho hắn, vậy mà giờ đây ngay cả danh tự cũng thay đổi. Hừ! Ngươi đừng cao hứng quá sớm, Âm hoàn này tuy có công hiệu khắc địch hộ chủ nhưng lại bị Dương hoàn trên người của hắn ta khắc chế. Đến khi dùng nó đối phó với Cực Âm thì đúng là tự tìm đường chết mà thôi."
Hàn Lập nghe xong lời này, không lộ ra vẻ gì khác thường, thần sắc vẫn cung kính bái tạ Cực Âm, nhưng trong lòng không khỏi thở dài.
Ở bên cạnh một người tâm cơ thâm trầm như Cực Âm, hắn phải luôn luôn dùng mười hai phần tinh thần chú ý, nếu không hắn sẽ gặp xui.