Tử Linh cũng nghe lời này của Hàn Lập, vẻ mặt thông tuệ có chút trắng bệch.
Lão giả đang nhìn vào mấy bộ xương dưới đất, im lặng không nói, đồng thời hai mắt lóe sáng, không biết là đang suy nghĩ đều gì.
Hàn Lập vẫn không quan tâm, hướng mắt nhìn ra bốn phía, miệng vẫn thản nhiên phân tích:
"Một khi tu vi Kết đan trung kỳ cũng chết ở đây, điều này giải thích tu vi của những lệ quỷ thật sự đáng sợ, cho dù chưa đạt tới Quỷ vương nhưng phỏng chừng cách cảnh giới này cũng không xa, chẳng biết Tử Linh cô nương cùng Cát đạo hữu trong lòng đã chuẩn bị gì chưa, hai vị cũng không cần mạo hiểm mà tại hạ thử một lần!"
Hàn Lập thanh âm bình tĩnh, nhưng hai người nghe xong lại mỗi người một thần thái khác nhau.
Sau hồi lâu cân nhắc, Tử Linh mới quyết định nói:
"Hàn tiền bối! Nếu là ta sống không thể kết đan, cho dù có thành quỷ hồn nữ tử ta cũng sẽ không trở về".
Thanh âm của thiếu nữ cực kỳ kiên định, nghe qua ý tứ rất rõ ràng. nhưng Hàn Lập nghe xong, trong lòng chỉ có thể cười khổ một chút, quay đầu lại nhìn lão giả.
Cát Lạp trên mặt âm trầm không dứt khoát. Sau một lát suy nghĩ, trong lòng có chút chán nản nói:
"Cát ta lần này tới, thật ra chỉ muốn xem coi có thể thu thập được Thọ Nguyên Quả mà thôi, thực cũng không có ý định muốn liều mạng, một khi hiện tại phía trước nguy hiểm lớn như thế, tại hạ sẽ quay trở về đường cũ, dù sao có chết bởi các loại pháp khí cũng tốt hơn nhiều so với rơi vào nơi quỷ quái này".
Nói xong mấy câu này, lão giả lộ ra một tia hổ thẹn. Sau đó hắn hướng hai người ôm quyền, liền không hề do dự ống tay áo vung lên, theo đường cũ biến mất giữa màn sương mù.
Hàn Lập đứng tại chỗ mặt không chút thay đổi nhìn hướng lão giả biến mất, nửa ngày không nói một câu.
Tử Linh mặt lộ vẻ thất vọng. Thiếu một vị Kết Đan tu sĩ đồng hành ở nơi quỷ vụ này, sự nguy hiểm liền tăng thêm.
"Hàn trưởng lão, chúng ta có phải nên đi chứ?"
Thiếu nữ nhìn nhìn bốn phía, khuôn mặt ảm đảm nhìn đám sương mù dày đặc hướng Hàn Lập mỉm cười nói.
Mặc dù thiếu nữ vừa rồi cực kỳ kiên quyết, nhưng trên thực tế đối với việc chọn lựa đi hay không sợ rằng chính mình cũng không rõ, cho nên lúc này cũng có vài phần do dự.
Hàn Lập bình thản "ừm" một tiếng, cúi đầu nhìn đám hài cốt. Đột nhiên một tay hắn chộp ra, kiện "Ích Hỏa Bảo Y" xoạt một tiếng bay đến trong tay, mặt không đổi sắc thu vào trong túi trữ vật.