Nghe đối phương nói lời này xong, Hàn Lập không lập tức đáp ứng, mà cau cái mũi lại, sau khi ngẫm nghĩ mới nói:
"Kim huynh, việc này để ta xem xét một chút được không? Hai ngày sau ta sẽ đưa ra câu trả lời chính xác cho đạo hữu."
" Được! Hàn đạo hữu cứ ngẫm nghĩ đi, nếu thật sự không đáp ứng, ta sẽ đi tìm người khác, thử xem còn có tán tu nào biết về trận pháp nữa hay không." Kim Thanh cực kỳ thông cảm đáp ứng.
Sau đó hắn còn cùng Hàn Lập tán gẫu vài câu rồi mới ôm quyền cáo từ.
Hàn Lập nhìn thân ảnh Kim Thanh rời xa, đứng cả nửa ngày cũng không động đậy, trên mặt lộ ra thần sắc suy tư.
Lại nói tiếp chỗ có cổ tu sĩ di chỉ như thế tại Loạn Tinh Hải đã từng phát hiện được không ít.
Nhưng bên trong đó có khi không có gì hết, có khi phát hiện được tâm đắc tu luyện của tu sĩ thời thượng cổ, một ít tài liệu hoặc pháp bảo cực kỳ hi hữu hiện đã không còn tồn tại nữa.
Nói tóm lại, phần lớn trong di chỉ dù ít hoặc nhiều thì cũng đều có thu hoạch, đương nhiên tốt xấu thì còn phải xem vận khí của người phát hiện như thế nào.
Chẳng qua dựa theo ý nghĩ của Hàn Lập, hắn thật sự không nghĩ đến chuyện ra ngoài tìm cái gọi là cổ tu sĩ di chỉ.
Bởi vì Loạn Tinh Hải lúc này không yên bình chút nào, bên ngoài Thiên Tinh Thành làm sao an toàn được, hơn nữa " Thanh Trúc Phong Vân Kiếm" của hắn chưa luyện được bao lâu nên cũng không có uy lực lớn cho lắm.
Như vậy, nếu hiện tại hắn ra ngoài thật sự có chút chần chừ.
Nếu là người khác, Hàn Lập đã sớm từ chối. Nhưng vị Kim Thanh này dù sao cũng có quan hệ coi như tốt với hắn, lúc trước đã chỉ điểm về tu luyện cho hắn, hơn nữa lại là lần đầu tiên mở miệng yêu cầu nên cự tuyệt thì có chút ngượng ngùng.
Suy nghĩ tại chỗ một lát, Hàn Lập mới thở dài một tiếng.
" Dù sao còn có hai ngày, việc này phải cân nhắc một chút."
Nghĩ như thế Hàn Lập sau khi lắc đầu rồi chuyển bước nhẹ nhàng đi vào trong động phủ.
Hai ngày sau, quả nhiên Kim Thanh lại tới ngoài động phủ, Hàn Lập cuối cùng đáp ứng đối phương đi một chuyến.
Một phần là vì nhân tình của đối phương, phần khác thực sự là do hắn có vài phần hứng thú với di tích tu sĩ cổ kia, ai biết được bên trong sẽ phát hiện được thứ gì đây.
Kim Thanh cực kỳ mừng rỡ, ngay ngày sau liền cùng Hàn Lập, Khúc Hồn rời khỏi Thiên Tinh Thành đi đến di chỉ đó.
Sự tình Khúc Hồn là phân thân của Hàn Lập thì các tu sĩ gần đó sau mấy năm tiếp xúc với hắn đều biết rõ mà không cần nói, tất nhiên Kim Thanh cũng không có ý kiến gì, cùng nhau nhanh chóng phi hành đến trên một hải vực xa xôi của Loạn Tinh Hải