"Triệu trưởng lão, nhọc công người phải đợi lâu! Vị này chính là Hàn tiền bối, chủ nhân của những tài liệu yêu thú kia!" Nữ tử Diệu Âm Môn vừa vào trong phòng liền hướng về phía lão giả áo xám cung kính nói.
"Ồ, Hàn đạo hữu! Mời ngồi, lão phu vừa mới pha chế được một bình Băng vân linh trà, mời đạo hữu thưởng thức một chút" Lão giả áo xám giơ tay lên, lại liếc mắt nhìn Hàn Lập, thản nhiên nói.
Hàn Lập nhíu mày, lão giả tướng mạo không có gì đặc biệt, nếu có thì là đôi tai thật sự hồng đến mức không bình thường, phảng phất bộ dáng như mới khỏi bệnh, khiến trong lòng hắn không khỏi có một chút nghi hoặc.
Hắn bây giờ thần thức so với đồng cấp tu sĩ cường đại hơn nhiều, trong nháy mắt nhìn ra lão giả cũng là một vị tu sĩ Kết đan sơ kỳ.
Vì vậy hắn cũng không từ chối, trực tiếp ngồi xuống đối diện lão giả bất động thanh sắc nhìn đối phương rót ra một chén trà thơm cũng không thèm đưa tay ra lấy.
Mặc dù đối phương thoạt nhìn bộ dáng có vẻ như sẽ không làm chuyện gì bất lợi đối với hắn, nhưng với thói quen luôn luôn cẩn thận, hắn sẽ không uống bất kì thứ gì của người lạ.
Thấy bộ dáng cẩn thận như vậy của Hàn Lập, lão giả cũng không lộ ra vẻ mất hứng mà chỉ cười nhạt một cái, rồi tự mình rót ra một chén trà đưa lên uống.
Tựa hồ trong một sát na này lão đã xem đám người Hàn Lập không tồn tại.
"Hàn tiền bối! Lần này thiếp thân đại biểu Diệu Âm Môn tìm tiền bối là muốn mua lại tất cả tài liệu yêu thú còn lại của tiền bối. Còn về việc giá cả thì chúng ta sẽ từ từ thương lượng". Phạm Tĩnh Mai vừa mới ngồi ngay ngắn, lập tức khẽ nhếch đôi môi mọng đỏ nói với Hàn Lập, có vẻ cực kỳ cao nhã đoan trang. "Tài liệu yêu thú trước kia tại hạ đích xác có một chút, nhưng nhóm cuối cùng vừa mới bán hết, chỉ sợ làm quý môn thất vong" Không biết đối phương rốt cuộc có dụng ý gì, Hàn Lâp sao có thể dễ dàng thừa nhận mình còn rất nhiều tài liệu trân quý nên thong dong phủ nhận.
Phạm phu nhân nghe Hàn Lập chối từ như vậy thản nhiên cười,lộ ra chút tiếu ý, ôn nhu nói:
"Hàn tiền bối nói vậy có thể có chút dấu diếm thiếp thân! Mặc dù bổn môn không biết tiền bối còn có bao nhiêu tài liệu yêu thú, nhưng có thể nói vẫn còn rất nhiều mới đúng. Nếu không tiền bối sẽ không phải cẩn thận như thế, chỉ tìm thương gia nơi khác mà bán, hơn nữa một lần chỉ bán ra một ít, mỗi lần lại tìm một người mua khác nhau".
"Nếu không phải trùng hợp là bổn môn đang tìm khắp nơi trong Thiên tinh thành thu mua những tài liệu tương quan, hẳn không cách nào phát hiện ra sự kỳ lạ trong đó. Tiền bối sợ tiền tài bị lộ ra ngoài sao! Nếu là như vậy, Hàn tiền bối có thể bỏ đi mối lo ngại, bổn môn mặc dù không phải là thế lực lớn, nhưng tại Loạn Tinh Hải này tiếng tăm luôn luôn rất tốt. Tiền bối có thể đem tài liệu này toàn bộ bán cho thiếp thân, như vậy bổn mổn cũng tránh phải phiền phức tìm mua lại từ các tiểu thương gia!"