Bên trong động phủ, cánh cửa mật thất rốt cuộc cũng đã mở ra.
Một bóng người lóe ra với mái tóc rối bời nhìn không rõ khuôn mặt từ trong mật thất chậm rãi đi ra.
Lúc này, hoàng quang lóe ra, Khúc Hồn lập tức xuất hiện bên cạnh người này, thần sắc cực kì mê muội.
"Hắc hắc, Kết đan rốt cuộc Kim đan đại thành!" Nhìn hết thảy mật thất và Khúc Hồn đang nghiêng người bên cạnh. Người này đột nhiên ngửa đầu cười phá lên, mơ hồ lộ ra âm thanh như rồng ngâm hổ khiếu.
Trong lúc đó từ dưới mái tóc rối bời và bẩn thỉu kia lộ ra một khuôn mặt, đúng là của người sáu mươi năm trước đi vào trong mật thất - Hàn Lập.
Chỉ là lúc này trong mắt hắn tinh mang vận chuyển giơ tay nhấc chân đều rất có khí thế, phảng phất đã thay đổi thành một người khác.
Hàn Lập cười to, nhìn hết thảy ngoài mật thất thì có loại cảm giác xa lạ.
Sáu mươi năm không màng thế sự, làm cho hắn có cảm giác như đã trở thành một người khác, giống như những gì xảy ra trước kia hết thảy đều trở nên rất xa vời.
Hàn Lập không dừng lại tại lâu, mà dựa theo ấn tượng trong trí nhớ trở lại phòng ngủ của mình.
Sau thời gian một bữa cơm, Hàn Lập từ trong phòng ngủ đi ra mặt mày đã trở nên sang sủa. Một lần nữa khôi phục dung mạo và trang phục vài chục năm về trước,và vẫn còn bộ dáng một thanh niên hai mươi mấy tuổi.
Bất quá, ánh mắt hắn bây giờ trong trẻo nhưng cực kỳ lạnh lùng, không vội không vàng hướng trùng thất mà đi.
Phệ Kim Trùng bên trong trùng thất và mấy chục năm trước hoàn toàn không giống nhau.
Chẳng những đạt tới số lượng kinh khủng mấy vạn con mà nguyên bổn lúc đầu trùng xác chỉ có màu bạc, nay cũng đã xuất hiện những đốm màu vàng, có vẻ rất dữ tợn, hung ác.
Chứng kiến cảnh này, Hàn Lập không lộ ra vẻ kinh ngạc.
Nhiều năm về trước, hắn thông qua phân thân Khúc Hồn đã biết về việc này. Bây giờ chỉ bất quá là tận mắt chứng thực mà thôi.
Tự ngẫm, Hàn Lập thấy mình cũng vạn lần bất ngờ, lúc đầu chỉ là linh quang chợt lóe, đem Phệ Kim Trùng này để thí nghiệm Nghê Thường Thảo. Không nghĩ tới lại may mắn giải quyết được vấn đề nuôi dưỡng Phệ Kim Trùng.
Sau khi hắn bế quan, Khúc Hồn vẫn mỗi tháng không ngừng đem Nghê Thường Thảo cho Phệ Kim Trùng ăn, làm cho kì trùng này sau khi ăn vào tính tình biến đổi, càng ngày càng trở nên hung dữ.
Cứ nuôi như vậy được ba, bốn năm sau Phệ Kim Trùng rốt cuộc xảy ra dị biến.
Bất ngờ, một lần sau khi gặm sạch Nghê Thường Thảo bọn chúng lại bắt đầu cắn nuốt lẫn nhau.
Mấy ngày sau, mấy trăm con Phệ Kim Trùng lúc đầu chỉ còn sót lại có hơn mười con, nhưng những con trùng tử còn sống sót này, thể tích và khí tức đều hơn xa đồng loại lúc trước.