Hàn Lập đang trên đường cẩn thận bay trở về Ngưng Thúy Đảo.
Hắn rất rõ ràng, không có trận pháp và Khôi lỗi phụ trợ, chỉ bằng vào hắn, Khúc hồn và hai con huyết ngọc tri chu ở Ngoại tinh hải xông pha thực sự rất nguy hiểm.
Dù bọn hắn có thể dễ dàng đối phó ngũ cấp yêu thú, nhưng vạn nhất bị yêu thú trên lục cấp nhìn thấy thì vẫn khó mà thoát chết.
Hơn nữa theo hắn đoán, số yêu đan mà hắn thu thập được hản là cũng đủ cho hắn thực hiện nhị chuyển thậm chí tam chuyển mà vẫn còn thừa nhiều.
Mấy trăm khỏa yêu đan của yêu thú cấp năm giá trị ít nhất cũng hơn mười vạn linh thạch, càng đừng nói trong đó không ít loại cực kỳ hiếm có, sợ rằng giá trị còn cao hơn nhiều lần.
Hàn Lập cũng không có tham lam.
Hắn làm hết thảy những việc này cũng đều vì có thể trên con đường tiên đạo tiến xa hơn một chút, cho nên khi phát hiện nguy hiểm trùng trùng thì lập tức quyết định thu tay trở về.
Bọn họ bây giờ đang ở một nơi rất sâu trong Ngoại tinh hải.
Nếu không phải mỗi khi đi qua một hòn đảo xa lạ nào hắn đều ghi lại vào Hải vực đồ của mình, nói không chừng bây giờ ngay cả đường trở về cũng không tìm được.
Lộ trình trở về, Hàn Lập đã bay được vài tháng.
Trên người hắn mang trọng bảo, thật sự sợ hãi trên đường gặp phải yêu thú lợi hại hoặc đả kiếp giả trong truyền thuyết.
Nếu là yêu thú thì chưa thực sự nguy hiểm, hầu hết đều sẽ không truy đuổi đến mức không chết không thôi.
Nhưng nếu là gặp phải tu sĩ lòng dạ độc ác, tự nhiên sẽ không buông tha cho những kẻ sức cùng lực kiệt như bọn họ.
Đến lúc đó, chẳng những Yêu đan khó bảo toàn, sợ rằng hơn phân nửa ngay cả cái mạng nhỏ cũng muốn phải ô hô!
Cho nên dọc theo đường đi hắn và Khúc Hồn rất đề cao cảnh giảc, nếu phát hiện có tung tích của tu sĩ khác thì lập tức ẩn trốn hoặc chạy ra xa khỏi nơi đó.
Cứ như vậy, cuối cùng cũng không gặp chuyên gì không may đem yêu đan về tới khu vực Ngưng Thúy đảo, việc này làm cho hắn có thể nhẹ nhõm thở dài một hơi!
Hàn Lập đi vào cái cửa hàng cực kỳ rách nát kia, trừ hai gã chưởng quỹ của cửa hàng là người khác ra thì hết thảy vẫn giống lúc hắn rời đi.
Hắn không để ý đến ánh mắt mang vẻ kinh ngạc của mọi người, trực tiếp đi vào căn phòng truyền tống.
Tu sĩ Thiên Tinh cung bên trong thạch ốc đã được đổi thành một gã trung niên nhân có khuôn mặt vui vẻ và ôn hòa.
Hắn vừa thấy Hàn Lập và Khúc Hồn đi đến liền mỉm cười hỏi:
"Hai vị đạo hữu muốn truyền tống sao!"
Hàn Lập đang nằm vùi đầu trên chiếc giường lớn, hô hô mấy tiếng tỉnh dậy từ trong giấc ngủ.
Lúc này hắn đã về tới động phủ tại tầng ba chin Thiên tinh thành. Thân thể và tâm trí mệt mỏi khiến hắn bất chấp mọi chuyện mà lăn ra ngủ. Sau mấy ngày mới tỉnh lại trong trạng thái tinh thần tỉnh táo.