Vài khắc sau, điểm đen lớn dần lên, cuối cùng biến thành một cái bóng đen to vĩ đại.
Tuy còn chưa rõ ràng nhưng lại có hình dáng giống như là một hình trụ hướng lên trời, làm cho Hàn Lập cảm thấy từ đó phát ra một khí thế kinh nhân.
Ngay khi Hàn Lập thất kinh phi đến vùng phụ cận rốt cuộc cũng có thể nhìn kĩ được điểm đen này.
Là một tọa thành thị, hơn nữa lại là tòa thành thị chiếm cứ cả đảo, một siêu cấp thành thị.
Nhưng khiến cho Hàn Lập cảm thấy khiếp sợ chính là chủ thể của tòa thành thị này cùng với những tòa thành thị trước kia nhìn thấy hoàn toàn bất đồng, không phải kiến tạo trên một mảnh đất bằng phẳng mà là lấy tòa cự sơn cao đến mây ở trung tâm đảo làm gốc, tạo thành một hình xoắn ốc.
Nơi chân núi, từng tầng từng tầng kiến trúc kéo dài đến bên bờ của hải đảo, cơ hồ không hề có một khe hở.
Không thể nghi ngờ, nơi này khẳng định là đệ nhất đại thành của Loạn Tinh Hải, THiên Tinh Thành.
Nhìn tòa thành cao đến tận trời, dày đặt những phòng ốc tựa như những con kiến, Hàn Lập giật mình một lúc lâu
Cho đến khi Thần Phong Chu tiếp cận cách hải đảo hơn mười dặm thì hắn mới hồi phục tinh thần, điều khiển pháp khí chậm lại.
Bởi vì vùng không trung phụ cận không chỉ một mình Hàn Lập ngự khí phi hành, những địa phương hoặc gần hoặc xa thỉnh thoảng xuất hiện vài đạo hào quang, xem phương hướng là đều đến Thiên Tinh Thành.
Hàn Lập thầm than trong lòng, không hổ là Thiên Tinh Thành, ở tại địa phương xa như thế cũng có thể nhìn thấy người tu tiên khác.
Tiến về phía trước hơn mười lý, các sắc hào quang trên bầu trời ngày càng nhiều, thậm chí bên dưới cũng xuất hiên một ít hải thuyền thật lớn, đang nương gió vượt sóng.
Khiến cho Hàn Lập không biết nói gì chính là không chỉ có các tu sĩ ngự khí phi hành trên không trung mà còn có một ít tu sĩ ngồi thuyền nhỏ hoặc là cưỡi các loại yêu thú cấp thấp phi hành trên mặt biển.
Hàn Lập lắc lắc đầu, tròng lòng cảm khái một chút, liền biến thành một đạo hào quang, đề thăng tốc độ cao hơn.
Trong chốc lát công phu, Hàn Lập đã đến bên cạnh THiên TInh Thành
Lúc này mới có thể nhìn thấy tòa thanh thị trước mắt. Thế nhưng lại bị một bức tường cao hơn mười trượng chạy doc theo bờ biển che trước mặt.
Mà dưới chân tòa thạch tường không nhìn thấy cuối kia, Hàn Lập liền có thẻ nhìn thấy mười mấy tòa nhà lớn nhỏ kia.
Có các hải thuyền của phàm nhân trên bến tàu, cũng có các loạn yêu thú trong biển. Đương nhiên nhiều nhất chính là các tu sĩ từ một cửa thành nhỏ tiến vào trong, Hàn Lập cũng hóa thành một đạo thanh quang bay về một cái cửa thành nhỏ.