Hàn Lập đương nhiên không hề biết, một hồi nguy cơ như thế có thể dể dàng hóa giải.
Nhưng cũng phải cẩn thận vô cùng, hắn ngày đêm không ngừng nhắm hướng đông bay đi.
Một khi đã bị truy nã, Tây Nam Hải Vực đã không thể ở lâu, nhưng nếu đến địa phương khác thì phải cần cả bản đồ của Loạn Tinh Hải mới được.
Hàn Lập bây giờ chỉ có hải đồ của Tây Nam Hải Vực thôi.
Do vậy, một tháng sau, Hàn Lập tạm thời dừng lại trên một hòn đảo nhỏ
Tuy đảo này không lớn nhưng do nằm ở vùng biên giới của Tây Nam Hải Vực và hải vực khác, đảo cũng là một tiểu phường thị phi thường phát đạt.
Vốn tâm tính cẩn thận, Hàn Lập cùng Khúc Hồn dùng bí thuật đồng thời che đậy đi tướng mạo của hai người.
Từ đó, trừ phi tu sĩ nào tu vi cao hơn Khúc Hồn, nếu không muốn dùng thần thức xem tướng mạo thật của hai người cũng chỉ có thể nhìn thất một mảnh hồng quang mơ hồ mà thôi.
Hàn Lập ở lại phường thị trên đảo nửa ngày để bổ sung các loại nguyên liệu và một số điển tịch ghi chép về Loạn Tinh Hải và các hải vực xung quanh, vụ này hắn tiêu phí cũng không ít.
Mấy vị điếm chủ ở trong phường thị này gặp được đại tài chủ Hàn Lập thì không khỏi vui mừng.
Sau khi đã mua đủ mọi thứ, Hàn Lập không kéo dài thêm thời gian, ngay trong ngày liền rời khỏi tiểu đảo.
Ngồi trên Thần Phong Chu, Hàn Lập lấy ra những ngọc giản cẩn thận đọc qua.
Chẳng biết qua bao lâu, hắn thở dài ra một hơi, ngọc giản cầm trong tay đã bỏ vào trong túi trử vật, bắt đầu trầm tư.
Trải qua một phen tìm hiểu kỹ, hắn cũng đã có một ít hiểu biết đối tình huống của Loạn TInh Hải.
Loạn Tinh Hải rất lớn, nhưng rốt cuộc lớn bao nhiêu cũng không ai biết, cũng không ai ngu dại đi đo lường.
Hải đồ của Loạn Tinh Hải bây giờ cũng chỉ là một bộ phận nhỏ của Loan Tinh Hải mà thôi, đây cũng là cộng đồng tu sĩ Loạn Tinh hải thừa nhận.
Những hải vực đã kiểm tra rồi bình thường được gọi là "Nội Tinh Hải" Bên ngoài những hải vực được kiểm tra là "Ngoại Tình Hải".
Mà từ trong miệng mọi người, Loạn TInh Hải này kỳ thật chính là "Nội Tinh Hải" mà thôi
"Ngoại Tinh Hải" còn có một cái tên khủng bố chính là "Yêu Hải". Bởi vì nơi đây có rất nhiều yêu thú cường đại không thể ngờ đến. Nghe nói chống chọi lại tu sĩ Nguyên Anh Kỳ cũng không hề rơi xuống hạ phong, điều này khiến cho rất nhiều tu sĩ cấp thấp chưa từng đi qua lè lưỡi cả nửa ngày.
Bên trong điển tịch còn có nói, thời kì thượng cổ, bất luận là "Nội Tinh Hải" hay là "Ngoại TInh Hải" đều là thiên hạ của yêu thú, các nhóm tu sĩ cũng chỉ có thể cố thủ một vài tòa tiểu đảo nhỏ mà thôi.