Bên trong mật thất nuôi dưỡng kì trùng, Hàn Lập đứng trên một tấm thạch bích, quan sát khắp căn thạch thất này.
Vì sợ chúng đào thoát từ những động khẩu kia, Hàn Lập lại bố trí bên trong thạch thất một cái tiểu cấm chế, khiến cho chúng nó không thể đào tường mà ra.
Theo suy nghĩ của Hàn Lập, cho dù chúng bài danh cao đến đâu thì hôm nay cũng chỉ là ấu trùng phát triển được năm năm mà thôi, mấy cái cấm chế bình thường này cũng đủ vây khốn chúng.
Nhìn bên trong mật thất, chẳng những cấm chế đã hoàn toàn biến mất, trên cửa đá lại có trăm ngàn lỗ hổng, đã bị phá hủy đến bảy tám phần.
Trong lòng có điểm sợ hãi, tâm niệm vừa động, Hàn Lập khiến cho Khúc Hồn đi nhanh đến tấm cửa đá gần nhất đẩy ra.
Bên trong cũng trống trơn, cái gì cũng không hề có.
Hàn Lập thở ra một hơi, tuy trong lòng đã có chút chuẩn bị nhưng vẫn buồn bực cực kỳ.
Hắn nhìn khắp mật thất một lần, liền đem ánh mắt dừng lại trên cánh cửa đá
Sau đó không nói một lời đi đến trước tấm cửa đá đã bị hủy hại.
Hình dáng thạch môn bị hủy hoại này vô cùng kì lạ, mặt trên đều là những lỗ nhỏ giống nhau.
Khiến cho Hàn Lập khó hiểu chính là bên trong những lỗ nhỏ này không hề bóng loáng, ngược lại khô nhám cực kì, thật sự không giống do loại pháp khí nào đó tạo thành.
Hàn Lập nhíu nhíu mày, chậm rãi đứng lên.
Đem hai mắt chậm rãi nhắm lại, dùng thần thức đem khắp nơi còn lại trong mật thất quét tới.
Bên trong đồng dạng cũng trống không, không còn một vật, thậm chí bên trong mật thất nuôi dưỡng hai loại kỳ trùng bài danh trong bách bảng cũng biến mất, khiến cho Hàn Lập đau lòng không thôi.
Bổng nhiên thần sắc vừa động, mở hai mắt ra.
Trong mắt hàn quang chơt lóe, liền rời khỏi mật thất này đi đến một gian mật thất khác.
Mật thất cũng trống không, nhưng sau khi Hàn Lập tiến vào, nghi hoặc xoay người đi đến nhặt một vật bên trên tảng đá.
Đem vật đó nắm trong bàn tay, sau đó nhìn kỹ.
Một khối xác của kỳ trùng đã lột vỏ lớn cở bàn tay, ngân quang lóe sáng, giống trông như làm từ bạc, xinh đẹp cực kỳ.
Hàn Lập dùng một ngón tay tiếp xúc một chút với trùng xác, cảm thấy nó bóng loáng vô cùng, hơn nữa lại phi thường cứng rắn.
Cúi đầu suy tư chốc lát, khẳng định vật này tuyệt không phải là loại kỳ trùng mà mình nuôi dưỡng.
Kể từ đó, sắc mặt Hàn Lập trịnh trọng hơn, hơi nheo hai mắt lại.
Hắn lấy mật thất này làm trung tâm, thần thức bất đầu bao phủ từng tất đất tìm kiếm.
Hắn tuyệt không tin không tìm thất một chút manh mối nào.